Chương 25

Loại bánh thang này thường người ta ăn mặn, ít ai ăn ngọt.

Thích ăn ngọt rõ ràng là đại công tử.

Lâm ma ma đứng bên cạnh, nghe vậy không nhịn được muốn nhắc, nhưng Thôi Hành đã lên tiếng trước: "Tạ mẫu thân."

Lời của Lâm ma ma bị chặn lại, bà đưa mắt nhìn qua lại giữa hai người, định nói lại thôi.

Nhị công tử một thân lam bào nguyệt bạch, dung mạo tuấn nhã như trăng sáng gió thanh, càng lớn lại càng giống đại công tử năm nào.

Nhưng trước đây nhị công tử vốn không như vậy.

Áo gấm ngựa quý, khí thế hiên ngang, ngay cả ăn bánh thang cũng chẳng giống người thường, nhất định phải thêm nhiều tiêu từ Tây Vực, cả Trường An khó tìm ra ai phóng túng tùy hứng hơn hắn.

Nếu năm đó không xảy ra chuyện ấy thì tốt biết bao.

Lâm ma ma khẽ thở dài.

Trước kia, đại phòng có hai đích tử, đại công tử giỏi văn, nhị công tử giỏi võ, hai người hợp lại càng tăng thêm sức mạnh, luôn là niềm kiêu hãnh của phu nhân.

Nhưng ba năm trước, Đột Quyết xâm phạm, biên cảnh bỗng chốc nguy cấp, đại lão gia được khẩn cấp bổ nhiệm làm Chinh Tây nguyên soái xuất chinh, theo lý thì nhị công tử với thân phận phó tướng cũng phải đi theo.

Nào ngờ khi ấy, chân nhị công tử chẳng may bị thương nặng vì cứu người, không thể xuất chinh, đại công tử vốn chưa từng ra chiến trường, thấy vậy liền lấy cớ tinh thông binh pháp, tự nguyện thay thế đi.

Ai ngờ, một đi không trở về, rốt cuộc rơi vào kết cục ngũ mã phanh thây.

Đột Quyết tàn bạo, không chỉ bắt sống, còn hành hạ đủ kiểu.

Tướng sĩ Thôi gia liều chết cướp được nửa tàn thân, dùng da ngựa quấn lại, đau thương đưa về.

Đại lão gia chịu cảnh mất con, nhất thời tức giận phát bệnh, tuy cuối cùng ép lui được Đột Quyết, nhưng bản thân cũng trọng thương, chẳng bao lâu sau thì qua đời.

Phu quân, trưởng tử đều mất, đả kích với đại phu nhân quá lớn.

Nhưng với phong thái nhiều năm tông phụ, bà không hề thất lễ, chỉ bình thản cầu xin lão Quốc công, mong ông thương xót đại phòng phụ tử đều đã vì nước hi sinh, chỉ còn sót lại một nam đinh, hãy tha cho thứ tử của bà một lần, tuyệt đối không để hắn lại ra chiến trường nữa.

Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, lại một lần tiễn đi những hai người, lão Quốc công chỉ sau một đêm tóc đều hóa trắng, trầm mặc gật đầu đáp ứng.

Vì vậy dù khi ấy nhị công tử một lòng muốn ra chiến trường báo thù cho phụ thân và huynh trưởng, nhưng lão Quốc công cũng không hề thả ra, giáng cho hắn một cái tát thật nặng rồi chỉ cho phép hắn đi đường văn, nhậm chức tại phủ doãn Kinh Triệu làm thiếu doãn.

Còn về binh sĩ của Thôi gia, đều giao cho tam phòng quản lĩnh.

Những năm qua, đại phu nhân vẫn bệnh đau dằng dặc, có khi bệnh đến hồ đồ liền nhịn không được mà lẩm bẩm… nếu năm đó ra chiến trường là nhị lang giàu kinh nghiệm chinh chiến thì tốt biết mấy, nếu là hắn đi, đại lang chưa chắc đã phải bỏ mạng.