Chương 24

Cuối lối mòn, bước chân Thôi Hành vẫn ung dung, nhưng hai bàn tay buông nơi thân mình đã từ từ siết lại.

Bất tri bất giác, hắn đã vòng qua trướng hoa môn, đi tới Ngưng Huy đường nơi mẫu thân ở, nhân đó bước vào thỉnh an.

Ngưng Huy đường như thường lệ vẫn yên tĩnh, đại phu nhân Lý thị ưa sự thanh tịnh, vì vậy trong vườn chỉ lưu lại vài khóm cây thấp bé, ngay cả chim oanh nhỏ cũng không tìm được chỗ ẩn thân để hót.

Lâm ma ma đang vén rèm bước ra, ngẩng đầu liền thấy một thân lam bào nguyệt bạch, gương mặt vốn nghiêm liền nở nụ cười: "Nhị công tử đến rồi, có điều phu nhân đêm qua lại phát bệnh đau đầu, giờ vẫn chưa kịp rửa mặt đâu."

"Lại phát sao?" Thôi Hành khẽ chau mày: “Hôm trước chẳng phải phủ y đã nói bệnh chứng của mẫu thân đã thuyên giảm quá nửa rồi sao?"

"Lần này không phải bệnh cũ." Lâm ma ma giải thích: “Chỉ e gió xuân nhiều, nhất thời nhiễm hàn thôi. Tiểu trù phòng hôm nay làm bánh thang, công tử có muốn dùng chút không?"

Chân mày đang nhíu chặt của Thôi Hành mới dần giãn ra, thuận miệng gật đầu.

Khi quay người ra ngoài, Lâm ma ma chợt thấy sau cổ áo Thôi Hành vương một cánh hoa lê, không nhịn được mỉm cười: "Ngài vừa từ Lê Hoa viện bên kia về sao?"

Thôi Hành chẳng ngờ trên cổ áo còn dính một cánh, liền đưa tay phủi đi: "Sáng sớm có chút việc."

Lê Hoa viện là viện của nhị phòng, nhị công tử sớm tinh mơ tới đó làm gì?

Hôm qua Dương Bảo có dặn về sau đại phòng phải đưa cho một vị biểu cô nương mới tới ở Lê Hoa viện một phần thang dược, lẽ nào sớm như vậy đã đi là vì muốn gặp vị biểu cô nương kia?

Lâm ma ma dường như thoáng bắt được chuyện lớn, lập tức thu lại ánh mắt, vội vàng xoay người trở vào bên trong.

Cánh hoa rơi mang theo một tia hương nhạt như có như không, quanh quẩn nơi chóp mũi, đầy ắp hơi thở ngày xuân.

Ngày xuân?

Bàn tay đang cầm chén sứ trắng của Thôi Hành hơi khựng lại, cuối cùng hắn đã hiểu ra, vì sao vị biểu muội ở Lê Hoa viện kia lại khiến hắn cảm thấy quen thuộc đến vậy.

Thì ra là nàng.

Chính là thiếu nữ mà ba năm trước hắn từng cứu giúp.

Ký ức xưa chợt ùa về, Thôi Hành bỗng chẳng còn lòng dạ nào chạm vào bánh thang, chỉ chắp tay sau lưng đứng bên cửa sổ.

"Sao không ăn, không hợp khẩu vị ư?"

Đại phu nhân được Lâm ma ma dìu ra.

Y phục bà thanh nhã, dung mạo đoan chính, ngay cả chiếc áo choàng trên người cũng là sắc thu hương không chê vào đâu được, cổ áo cũng không giống thường nhân để hở, mà khép kín nghiêm ngặt bằng vạt chéo dựng thẳng.

Chỉ trông có phần sợ lạnh, dẫu đã là mùa xuân trong tay vẫn ôm một lò sưởi nhỏ.

"Không phải, chỉ là có hơi nguội rồi." Thôi Hành xoay người hành lễ: “Nhi tử tham kiến mẫu thân."

"Đã nguội thì đổi một bát khác, ta cũng chưa dùng." Đại phu nhân bảo hắn đứng dậy, dịu dàng dặn Lâm ma ma: "Đi mang hai bát bánh thang anh đào lại đây, nhớ rưới nước xốt thật nhiều, Nhị lang trước kia thích nhất khẩu vị này."