Dương Bảo theo phía sau, cánh hoa trắng trên vai công tử cứ chập chờn trước mắt, khiến hắn bất giác nhớ đến dáng vẻ biểu cô nương bị dọa đến mặt mày trắng bệch khi nãy.
Do dự một lát, vẫn không nhịn được, bèn đuổi theo lên hỏi: "Công tử, phủ Quốc công ta canh phòng nghiêm mật, đừng nói là tặc nhân, cho dù chỉ một con chim sẻ không yên phận cũng khó bay vào. Vì sao người lại phải dọa vị biểu cô nương ấy vậy?"
Hắn dọa nàng ư?
Rõ ràng là đang cảnh cáo nàng nên biết điều.
Thôi Hành bỗng dừng bước, không nặng không nhẹ liếc nhìn Dương Bảo một cái: "Ngươi đã chắc chắn như vậy, không bằng mấy ngày tới đều để ngươi trông cổng có được không?"
Dương Bảo nghẹn lại, vội xua tay: "Tiểu nhân không dám, bức họa này còn chưa kịp phân phát đâu, tiểu nhân lập tức đi một chuyến tới phủ nha."
Vừa dứt lời liền thu lại vẻ mặt, ngay cả cánh hoa rơi trên vai công tử cũng không dám phủi đi, vội vã khom người rồi chạy mất.
Bóng lưng áo chàm vừa khuất khỏi tầm mắt, Thôi Hành cúi đầu mới phát hiện cánh hoa lê chẳng biết từ khi nào đã rơi xuống vai mình. Hắn dùng ngón trỏ cùng ngón giữa kẹp lấy, trầm ngâm nhìn hồi lâu.
Một lát sau, khóe môi khẽ nhếch lên, tựa như thoáng có ý cười.
Ngón tay nghiền nát cánh hoa, chậm rãi xoắn đến khi nước hoa rịn ra.
"Ồ, hôm nay là ngày gì vậy, thế mà lại thấy nhị ca cười?"
Từ đâu đó, Thôi lục lang của tam phòng chui ra, tuổi độ mười lăm mười sáu, môi hồng răng trắng, giọng còn mang theo vẻ phóng túng đặc trưng của thiếu niên. Hắn ta tò mò thò đầu lại gần: "Nhị ca vừa thấy cái gì hay sao, cũng cho ta nhìn với."
Thôi Hành lập tức thu lại vẻ mặt, tiện tay hất một cái, cánh hoa rơi lả tả xuống đất.
Thì ra chỉ là một đóa tàn hoa, có gì đáng để nhìn.
Thôi lục lang bĩu môi, nhưng vừa thấy Thôi Hành quay người, giẫm lên cánh hoa bước đi thì vội vàng thu lại nụ cười, khom người chặn đường: "Nhị ca xin dừng bước!"
"Chuyện gì?" Thôi Hành chẳng cần nhìn cũng biết đệ đệ này lại gây họa.
"Nhị ca thật đúng là mắt sáng như đuốc." Thôi lục lang vô thức xoa xoa tay, há miệng mấy lần lại không tiện nói thẳng.
"Đá gà thua?" Giọng Thôi Hành nhạt nhẽo.
"Không phải." Thôi lục lang gãi đầu: "Nhị ca minh giám… từ sau lần trước bị huynh răn dạy, ta nào dám đá gà nữa."
"Không phải đá gà…" Thôi Hành thoáng dừng: “Vậy là đấu dế?"
"Không phải luôn." Thôi lục lang lại lắc đầu.
"Chẳng lẽ ngươi tới sòng bạc?" Giữa chân mày Thôi Hành thoáng hiện vẻ nghiêm khắc, giọng cũng trở nên nặng nề.
"Nhị ca, sao huynh lại nghĩ về ta như vậy!"
Thôi lục lang tuy ham chơi, nhưng tuyệt không tới mức bài bạc gây chuyện.
"Rốt cuộc là chuyện gì." Sắc mặt Thôi Hành lạnh đi: “Không nói thì ta đi."
Hắn nói đi là đi, cất bước liền rời khỏi. Thôi lục lang hoảng hốt, vội kéo tay áo hắn: "Nhị ca đừng đi, huynh nhất định phải cứu ta… cha sắp khải hoàn hồi triều, nếu lần khảo hạch ở Nam nha này mà ta không qua, thì sẽ bị dẫn ra chiến trường mất!"