Chương 20

Vị nhị biểu ca này quả thật trời sinh rất tuấn mỹ. Sống mũi cao thẳng, môi mỏng, mày kiếm mắt sáng, cho dù không có gia thế làm nền cũng chẳng hề kém cạnh chút nào.

Nàng hơi nghiêng đầu, không dám nói thẳng, chỉ khẽ mỉm cười: "Có thể giúp biểu ca đã là vinh hạnh của muội rồi."

Trong thiên hạ, khó trả nhất chính là nợ nhân tình, một khi vướng vào thì dây dưa mãi chẳng dứt.

Ánh mắt Thôi Hành thoáng qua một tia không kiên nhẫn, hắn kéo nhếch khóe môi: "Biểu muội cao thượng, chẳng qua tặc nhân kia vốn liều mạng, hôm đó muội là người duy nhất thấy rõ diện mạo hắn, mà hắn cũng đã thấy rõ diện mạo muội. Vì vậy khi ra ngoài nhất định phải nhớ mang theo mũ trùm, nếu không thì…"

Hắn đột nhiên ngưng lại, quay đầu liếc nhìn nàng một cái. Dù không nói gì, lại càng khiến người ta kinh hãi hơn.

Chẳng lẽ… tên tặc nhân kia còn muốn gϊếŧ người diệt khẩu sao?

Sắc mặt Tuyết Y lập tức trắng bệch, nàng đưa mắt nhìn quanh bốn phía, bỗng dưng cảm thấy chiếc xiêm lụa này quá mỏng manh, lại quá rực rỡ, trong lòng hối hận khôn nguôi, vội vã kéo chặt tấm phi bào rồi cúi đầu: "Đa tạ biểu ca nhắc nhở."

Lúc này Thôi Hành mới khẽ gật đầu, xoay người rời đi, trong vẻ lạnh nhạt ấy lại ẩn chứa một ý cười đến chính hắn cũng chưa từng nhận ra.

"Cô nương, nô tỳ thấy Thôi nhị lang kia chỉ là dọa người thôi."

Tinh Phương đang thu dọn bút mực, nhìn dáng vẻ nàng như đang trầm tư liền không nhịn được cười: "Thôi gia vốn là hào tộc đứng đầu, đại phòng trước kia cũng là Trấn Tây Nguyên soái hiển hách một thời, riêng phủ binh đã chẳng biết bao nhiêu mà kể, lại còn cư trú ở Nghĩa Ninh phường phồn hoa như ổ vàng này, thủ vệ e rằng còn nghiêm mật hơn bên cạnh Thái tử, sao có thể để một tên tặc nhân dễ dàng lẻn vào được chứ!"

Tuyết Y hoàn hồn, chậm rãi ngồi xuống, cầm quạt phe phẩy hững hờ. Nàng tự nhiên biết trong phủ này an toàn, nhưng bởi vì chuyện ba năm trước từng bị mấy tên ác đồ vây chặn, đến nay vẫn có chút không yên lòng. Cổ tay nàng chùng xuống, đặt quạt sang một bên.

Nói ra thì sự đời cũng thật khéo, đúng ngày mẫu thân nàng qua đời ba năm trước, nàng cũng bị xe ngựa xông tới suýt đυ.ng phải.

Khi ấy, mẫu thân bỗng nhiên bệnh nặng, sai người đi mời đại phu nhưng mãi vẫn không mời được. Nàng đành tự thuê xe ngựa tới y quán.

Nào ngờ lúc quay về, lại bị mấy tên ở chốn hoang vắng chặn đường, còn đυ.ng hỏng cả xe ngựa, không thể đi tiếp. May mắn gặp được một lang quân đi ngang ra tay cứu giúp, mới thoát khỏi vó ngựa.

Chỉ là vị lang quân kia cũng vì thế mà bị thương ở chân, thoạt nhìn thương thế chẳng hề nhẹ.

Nàng cảm kích vô cùng, nhưng khi đó mẫu thân bệnh nguy kịch, ân nhân lại bị thương, nhất thời khó phân đâu là nặng nhẹ.

Lang quân kia lại hết sức thông tuệ, chỉ để đại phu cầm máu sơ sơ, rồi thấy nàng nóng lòng như lửa đốt, chẳng những không để nàng ở lại chăm sóc, mà còn nhường cả xe ngựa của mình để đưa nàng trở về.