Nhưng lần này, Tuyết Y thật sự bị oan.
Tối qua nàng nghĩ rằng nhị biểu ca có thể tới thăm, cho nên sáng sớm nàng đã bị Tinh Phương lôi dậy khỏi chăn, trang điểm ăn mặc tươm tất.
Ai ngờ, khoác chiếc váy lụa đỏ mỏng tang, ngồi trong viện đón gió một hồi, đợi mãi mà nhị biểu ca vẫn không đến.
Không đến thì thôi.
Dù sao hắn cũng là đích tôn của phủ, nếu không phải do chuyện va phải nàng lại trùng hợp liên quan đến Thái tử, cũng chẳng cần hạ mình tới tiểu viện của nàng. Vừa tiễn đại phu rời đi, tiểu đồng lại đưa lời nhắn bảo nàng vẽ lại chân dung hung thủ hôm đó.
Thêu thùa, thư pháp, Tuyết Y còn tạm được.
Duy chỉ có vẽ tranh là nàng thật sự không rành.
Mà tiểu đồng Thanh Ô viện kia, giống như vị nhị công tử của hắn, nhìn thì ôn hòa, nhưng thực chất lại không chừa đường từ chối. Bất đắc dĩ, nàng đành phải dựa vào ký ức vung bút vẽ một bức.
Vừa mới vẽ xong, tiểu đồng ấy liếc mắt một cái đã co rút khóe môi, nhịn cười tới mức đỏ mặt. Hai má Tuyết Y đỏ bừng đỏ, hận không thể tìm cái hố chui xuống, chẳng dám tưởng tượng bộ tranh đó lọt vào mắt nhị biểu ca sẽ thế nào.
Ban đầu nàng còn hy vọng hôm nay có thể cải thiện ấn tượng.
Giờ thì chỉ cầu hắn đừng bao giờ đặt chân tới đây nữa là tốt rồi.
Ai ngờ đâu, nhị biểu ca lại tới thật… và đúng là vì bức tranh ấy.
Vừa trông thấy cuộn tranh trong tay Dương Bảo, Tuyết Y vội hành lễ, cúi thấp đầu, thực sự có mấy phần ngượng ngùng.
Nhưng dáng vẻ tinh tế, dung nhan rực rỡ ấy lại càng khiến trong mắt Thôi Hành thêm phần chắc chắn, nàng cố tình vẽ xấu.
Dẫu trong lòng chán ghét, hắn vẫn phải thừa nhận, vị biểu muội này, đúng là xinh đẹp.
Chỉ nhẹ tô mày liễu, điểm son nơi môi, cả người đã toát lên vẻ diễm lệ. Váy đỏ lay động theo bước chân nàng, dịu dàng cúi người thi lễ, trông như cánh bướm rực rỡ sắp vỗ cánh bay lên, kiều diễm đến mức khiến người ta khó rời mắt.
Chỉ là… chiếc váy này, mỏng quá đỗi.
Dù đã khoác thêm xiêm mỏng bên ngoài, bờ vai trắng ngần vẫn lờ mờ lộ ra, trắng chói mắt, chợt khiến hắn thoáng nhớ đến cơn mộng xuân đêm qua.
Thôi Hành hơi nhíu mày, dời mắt đi nơi khác, giữ phép tắc mà hỏi: “Sáng nay đại phu đã tới, không biết biểu muội thấy vết thương ra sao?”
“Đã không còn gì đáng ngại.” Tuyết Y biết đại phu chắc chắn sẽ báo lại, không dám nói quá, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Đa tạ thuốc của biểu ca gửi đến hôm qua, dược hiệu rất tốt, biểu ca đã vất vả vì muội rồi.”
Giữa hai người có tấm bình phong ngăn cách, qua lớp sa mỏng, Thôi Hành mơ hồ trông thấy trên bàn ngoài thuốc còn có một đĩa ô mai đã vơi mất phân nửa.
Ánh mắt lướt qua, hắn bỗng mường tượng ra cảnh nàng bịt mũi uống thuốc rồi vội vàng nhét ô mai vào miệng. Không nhịn được, khóe môi khẽ cong.
Tuyết Y ngồi ngay ngắn sau bình phong, mơ hồ nghe thấy tiếng cười rất nhẹ, cổ tay ép nhẹ cây quạt, hé ra một góc nhỏ nhìn tới, hình như là tiếng cười phát ra từ sau tấm bình phong?
Nàng thoáng ngẩn ngơ, không hiểu vị biểu ca này cười vì chuyện gì.
Nhưng nét cười kia chỉ thoáng hiện rồi biến mất, khiến nàng càng thêm nghi hoặc, đang định hỏi thì Thôi Hành đã lấy bức tranh ra, nhàn nhạt hỏi: “Biểu muội, tranh này do muội vẽ sao?”
Dù gì cũng chỉ mới vừa đến tuổi cập kê, phải xấu hổ trước người cùng hàng đẳng cấp lại có xuất thân cao quý, quả thực khó chịu vô cùng. Sắc mặt rạng rỡ ban nãy của Tuyết Y lập tức xị xuống, cúi đầu lí nhí: “Là… là muội vẽ.”