Chương 17

Dù nay đã lui về, nhưng các con ông hoặc làm quan trong bộ Hộ, hoặc trấn giữ biên ải, ra thì làm tướng, vào thì làm quan, uy danh Thôi gia trải khắp triều đình. Trong phường Nghĩa Ninh - nơi tấc đất tấc vàng - phủ họ Thôi chiếm đến sáu dãy nhà, giàu sang chẳng cần bàn cãi.

Mà trong phủ ấy, Thanh Ô viện của Thôi Hành luôn là nơi yên tĩnh nhất.

Tiết xuân, sương sớm còn chưa tan, Dương Bảo đang đứng sau bình phong, nghĩ đến việc hôm qua công tử vì chuyện Thái tử bị thích khách tập kích mà bôn ba cả ngày. Hôm nay là ngày nghỉ, chi bằng cứ để người ngủ thêm một chút.

Đang định dặn các tiểu tỳ chuẩn bị nước nhẹ tay một chút thì từ sau bình phong đột nhiên vang lên tiếng kéo rèm, thì ra công tử dậy còn sớm hơn thường lệ.

Dương Bảo vội vòng qua bình phong, vừa ngẩng đầu đã thấy Thôi Hành đã thức, đang nhíu mày xoa thái dương, giữa mi mày ẩn hiện vẻ bực bội.

“Công tử, có phải mùi hương hôm nay nồng quá không?” Dương Bảo vội ấn chặn lại viên hương trên lò xông, hương khí lập tức nhạt đi.

Sắc mặt Thôi Hành u tối, xem như ngầm thừa nhận. Nhưng trong đầu hắn lúc này toàn là nét mặt, nụ cười của thiếu nữ kia.

Hôm qua lần đầu gặp mặt, khi nhìn thấy vị biểu muội ấy, hắn cứ như bị côn trùng đốt một phát, trong lòng nhộn nhạo khó tả. Ai ngờ tối đến lại còn mơ, mà trong mơ thì càng tệ hại, không thể nói thành lời...

Thôi Hành nhíu mày, ngâm tay vào nước lạnh để rửa sạch cảm giác mềm mại trơn trượt còn vương nơi tay, mãi mới bình tâm lại được đôi chút: “Thuốc đưa qua chưa?”

Phủ này có đến năm phòng, người đến kẻ lui tấp nập, Dương Bảo nghĩ một hồi mới nhận ra công tử hỏi cô cháu gái của nhị phu nhân, vị biểu muội có chút tâm cơ ấy, liền vội đáp: “Trời vừa sáng đã đưa qua rồi, đại phu cũng đi theo. Chỉ là bị thương ngoài da, bôi thuốc rồi dưỡng vài ngày là khỏi.”

Thôi Hành cũng đã liệu trước, vừa lau khô từng ngón tay, vừa tùy ý hỏi tiếp: “Còn bức họa chân dung hung thủ, nàng ấy đã vẽ chưa?”

“Vẽ xong rồi ạ.”

“Nhanh vậy sao?”

Thôi Hành khẽ nhíu mày. Bức họa này dùng để toàn thành truy nã, hôm qua hắn đã dặn kỹ, phải vẽ thật chuẩn, đặc biệt là đặc trưng về diện mạo, chậm một chút cũng không sao.

Dương Bảo vốn là người thô kệch, chỉ đoán đại: “Có lẽ do xuất thân nhà thư hương, quen tay hay việc, vẽ tốt thì tất nhiên cũng nhanh.”

Thôi Hành không đáp, nhưng trong lòng đã dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, khi mở cuộn tranh ra, càng nhìn xuống sắc mặt hắn càng đen lại.

Dương Bảo giúp hắn giữ góc tranh, không kìm được hiếu kỳ, liếc qua một cái rồi bật cười “phụt” một tiếng.

Thôi Hành liếc xéo, hắn ta mới vội cúi đầu.

Nhưng dáng vẻ cố nhịn cười ấy càng khiến vẻ mặt thêm tức cười.

“Quả thật là do nàng ấy vẽ?”

Dù từng trải, Thôi Hành cũng khựng lại một thoáng. Hắn chau mày liếc qua bức họa miễn cưỡng mới nhận ra là người, rồi tiện tay ném sang đống công văn.

Không muốn nhìn thêm giây nào, sợ bẩn mắt.

“Chắc chắn ạ.”

Dương Bảo không ngờ vị biểu tiểu thư kia vẽ kém đến thế.

Nhịn cười cả buổi, cuối cùng cũng không biết đánh giá sao cho phải, chỉ gãi đầu nói: “Vị biểu tiểu thư này… đúng là thú vị thật đấy.”

Thú vị?

Sắc mặt Thôi Hành âm trầm, không biết đang nghĩ gì.

Dương Bảo lấy làm khó hiểu, chăm chú nhìn ánh mắt không vui của công tử, đầu óc xoay chuyển một hồi mới chợt hiểu ra dụng ý của vị biểu tiểu thư kia, thì ra là muốn dẫn dụ công tử đích thân tới ư? Đúng là thủ đoạn không vừa!