Chương 14

Rõ ràng nhận được ơn lớn như vậy, mà lại nói ra cứ như là mình bị thiệt.

Đúng là tâm cơ.

Lục Tuyết Ngưng nghiến răng, liếc sang đôi má còn vương chút hồng, càng thêm nghẹn khí: “Tuy nhị biểu ca lễ độ, nhưng muội cũng nên biết bản thân có phúc phận để nhận hay không. Thân phận ra sao, đừng có vọng tưởng.”

“Muội nào dám vọng tưởng.” Tuyết Y vẫn mỉm cười: “Hơn nữa, thân phận muội có gì không đúng? Chẳng phải muội và tỷ đều là đích nữ sao?”

Đích nữ gì chứ?

Một đứa con gái do nữ thương hộ sinh ra mà cũng xứng sánh vai với đích nữ Vệ thị đất Ngô Quận?

Lục Tuyết Ngưng vừa nghĩ tới những uất ức mà mẫu thân mình phải chịu suốt bao năm qua, đã thấy tức nghiến răng. Nhưng đang định nổi cơn thì ngoài cửa vang lên một tiếng ho khe khẽ.

Ngoảnh lại, chỉ thấy một phụ nhân mặc áo lụa là, không biết đến từ lúc nào, đang đứng ở cửa.

“Sao vậy, hai tỷ muội đang thì thầm chuyện gì thế?”

Phụ nhân ấy được một bà vυ" và hai tiểu nha hoàn dìu đỡ chậm rãi bước vào, giọng mang theo ý cười, nhưng dẫu tuổi đã cao, đuôi mắt đậm vết nhăn, vẫn phấn son dày cộm như đeo mặt nạ. Mỗi bước đi, như thể có từng hạt phấn rơi xuống.

Lục Tuyết Ngưng bị liếc một cái, lập tức im bặt, cúi người hành lễ: “Cô mẫu an khang.”

Tuyết Y cười có phần gượng gạo, nhưng rất nhanh bình tĩnh lại, khom người hành lễ: “Cô mẫu đến sao không gọi người báo trước, cũng để con kịp ra nghênh đón.”

“Dứng dậy đi, con còn đang bị thương, không cần đa lễ thế đâu.” Thôi nhị phu nhân chẳng hề đỡ Lục Tuyết Ngưng, trái lại còn vươn tay nâng Tuyết Y trước.

Cảnh ấy lọt vào mắt Lục Tuyết Ngưng, khiến nàng ta càng thêm khó chịu.

Nàng ta nén giận, tiến lên nắm tay Tuyết Y, cười nói: “Chúng con đang kể chuyện con ngựa kinh hoàng hôm nay. Thật ra, muội muội vốn dĩ không bị thương. Trước khi ra cửa, con đã nhiều lần dặn dò phải cẩn thận, chớ có ham chơi. Thế mà muội ấy thấy Phường Bình Khang náo nhiệt liền đòi rẽ đường, kết quả thế nào? Không chỉ tự làm mình bị thương, còn khiến biểu ca chậm trễ công vụ, thật chẳng đáng chút nào.”

Nghe vậy, Tinh Phương ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Trong lòng không khỏi tức giận, vị đại cô nương này đúng là vô lý quá đỗi! Khi ấy đường phố hỗn loạn, rõ ràng chính nàng ta kéo tiểu thư nhà mình ra chắn, tiểu thư mới bị con ngựa của nhị công tử va phải.

Giờ thì hay rồi, không những không cảm ơn ơn cứu mạng, lại còn thừa cơ đổ vấy, trên đời sao lại có người vô lý đến vậy?

Tinh Phương hé môi định phản bác, nhưng Tuyết Y nhẹ nhàng giơ tay khẽ đẩy nàng ấy ra sau.

Xem ra vị đại tỷ này vẫn chưa nhìn rõ tình thế hiện giờ.

Một khi cô mẫu có chuyện cầu nàng, bất kể vì lý do gì, tất nhiên sẽ không để tính mạng nàng gặp nguy.

Tuyết Y chẳng rõ nên ghen tỵ đại tỷ ngây thơ, được Vệ thị che chở quá mức, hay nên cười nàng ta ngu ngốc, bèn nhẹ nhàng nói: “Khi ấy phố xá hỗn loạn, e là tỷ nhớ nhầm rồi. Là tỷ lùi về sau, không cẩn thận đẩy muội ra, tỷ có thấy vó ngựa lúc đó giơ cao thế nào không, như thể sắp dẫm nát người ta ra vậy.”

“Suýt chút nữa mất mạng ư?”

Không ngoài dự liệu, Thôi nhị phu nhân liền nhíu mày.

Một cô cháu gái bị thương, bà ta vốn chẳng bận tâm. Chuyện đấu đá giữa tỷ muội, bà ta vẫn luôn mắt nhắm mắt mở.

Nhưng tiểu nha đầu này hợp bát tự với con trai bà ta, là cố ý đón về để xung hỉ. Nếu mất mạng thật thì bà ta tuyệt đối không thể tha thứ.