Chương 13

Tuyết Y thở phào, nhưng cũng thoáng ngẩn người, rón rén theo sau hắn tiễn ra ngoài: “Nhị biểu ca đi thong thả.”

Vừa đến cửa, thân hình cao lớn ấy bỗng quay đầu lại.

Trước mắt đột nhiên bị bóng đen bao phủ, Tuyết Y nhất thời không kịp dừng bước, giẫm phải vạt váy, trượt chân, cả người mất thăng bằng lao về phía trước, suýt nữa ngã nhào vào người Thôi Hành…

Một bàn tay đặt lên vai nàng.

Sau đó, đẩy nàng ra.

Đẩy… đẩy ra?

Tuyết Y sững sờ, chỉ thấy mặt mình suýt dán vào đai ngọc trên eo hắn, chóp mũi toàn là mùi thơm mát lạnh. Mặt nàng lập tức đỏ bừng, vội vã đứng thẳng người, cúi đầu lí nhí: “Đa tạ biểu ca ra tay tương trợ.”

Vừa ngẩng đầu đã chạm ngay vào khuôn mặt cách mình gần trong gang tấc. Ánh mắt như sao lạnh, mày kiếm kéo dài, sắc nét, môi khẽ mím mang theo vẻ xa cách.

Lòng nàng chợt chấn động, vội vàng giải thích: “Là do vạt váy chạm đất, muội không cố ý, biểu ca đừng trách.”

Thôi Hành không tỏ rõ ý kiến, thấy nàng đứng vững thì thu tay về.

Ai ngờ, đúng lúc ấy Tuyết Y lại nghiêng đầu, bàn tay thon dài của hắn liền vô tình lướt qua má nàng, hai người đồng loạt cứng đờ.

Tiểu nha hoàn và tiểu đồng đi cùng cũng trở tay không kịp, sững người một lát rồi vội cúi đầu, làm như không thấy gì.

Ngón tay mát lạnh chạm qua má, Tuyết Y thấy tê tê, toàn thân nổi da gà. Không hiểu sao nàng lại cảm thấy ngón tay kia có chút thô ráp, rướn qua da khiến má nàng có hơi rát rát.

Nàng lùi lại một bước, hai gò má có hơi khó xử.

Thôi Hành cũng rút tay về, sắc mặt không đổi, chỉ là đầu ngón tay như bị phỏng, vương lại một cảm giác mềm mại khó nói.

Chốc lát sau, hắn lấy lại vẻ nghiêm nghị, chắp tay sau lưng, trầm giọng nói: “Thái tử gặp chuyện, chỉ có muội thấy được mặt hung thủ chạy trốn, nên cần muội phối hợp vẽ lại dung mạo. Không biết sáng mai biểu muội có rảnh chăng?”

Lòng Tuyết Y rối như tơ vò, ngoan ngoãn gật đầu: “Tất nhiên là có rảnh ạ.”

Đứng gần, Thôi Hành hạ mắt mới phát hiện ra khuôn mặt vị biểu muội này trắng nõn lạ thường, tựa như trứng gà vừa bóc vỏ, lại giống khối ngọc trắng được mài giũa cẩn thận, mịn màng sạch sẽ, khiến người ta muốn đưa tay chạm thử.

Hắn bỗng cảm thấy trời tháng ba sao mà oi bức không nói nên lời, liền nhàn nhạt đáp một tiếng, thần sắc như thường rời đi.

Chút chuyện nhỏ vừa rồi khiến Tuyết Y hơi mất bình tĩnh, đợi người ra khỏi cửa, cảm giác nóng ran trên mặt mới dịu lại. Nhưng càng ngẫm lại càng bối rối. Nhị biểu ca làm quan văn mà, sao ngón tay lại thô ráp đến vậy?

Giống hệt cảm giác của vị võ tướng trong giấc mơ kia…

Tuyết Y rối bời, lấy khăn chấm nhẹ lên hai má nóng hổi, tự an ủi, chắc là do phê nhiều văn thư quá.

Nhị biểu ca là người thanh quý nhường ấy, sao nàng lại có thể so với kẻ hung ác trong mộng kia được?

Nàng còn đang rối rắm thì cánh cửa khép hờ đột nhiên bị người đẩy mạnh vào, chẳng thèm thông báo.

“Ôi chao, mới đến Trường An ngày đầu mà đã khiến nhị biểu ca đích thân đến thăm, còn khiến đại phòng đem thuốc tới, muội quả là có bản lĩnh đó.”

Người tới chính là trưởng tỷ của nàng, đích nữ của Vệ thị - Lục Tuyết Ngưng. Nàng ta mặc váy đỏ thạch lựu, ánh mắt khinh thường.

Tuyết Y đưa tay xoa gò má còn ửng đỏ, đứng dậy mỉm cười: “Tỷ hiểu lầm rồi, muội không có bản lĩnh gì cả? Là do huynh ấy va phải muội, trong lòng áy náy nên ghé qua một chút thôi.”