Chương 3: Xin chào, ALvin!

9 giờ sáng tại lầu 10 tòa nhà văn phòng Central Office, văn phòng công ty Houseze. Công ty Trương Việt đang công tác, chuyên về lĩnh vực đầu tư cho thuê bất động sản.

Nhiệm vụ của Trương Việt chính là đi xem thực tế và thẩm định dự án do nhân viên phát triển thị trường tìm hiểu, tính toán chi phí đầu tư, lợi nhuận, thời gian lấy lại vốn ban đầu.

Ngồi trên bàn làm việc.

Trương Việt lên GG tìm kiếm từ khóa “Alvin”, “giáo sư vật lý Alvin”, “Đại học LianXing”. Kết quả tìm kiếm chính là hơn mười nghìn kết quả.

Điều này nói lên giáo sư vật lý Alvin ở đất nước Philipin rất nổi tiếng. Thậm chí là có tài khoản mạng xã hội instagrem trong kết quả tìm kiếm.

Trương Việt cân nhắc một lúc rồi chọn tài khoản mạng sẽ hội, tiếp theo là nhắn tin riêng.

“Xin chào, tôi là Trương Việt…”

Khoảng chừng năm phút sau, bên kia mở đáp lại.

“Trương Việt? Xin lỗi đợi tôi chừng mười phút. Tôi cho kết thúc tiết khóa sớm!”

Mười phút sau, Alvin nhanh chóng đáp lại.

“Trương Việt trong ác mộng lạc vào bộ lạc ăn thịt người?”

Trương Việt đáp lại.

“Đúng vậy! Không ngờ giáo sư vật lý Alvin thật sự nổi tiếng đến như vậy”

Alvin gửi đáp trả biểu tượng cười ha ha rồi nói tiếp.

“Cũng nhờ ngài Trương Việt mà tôi có thể sống sót và không bị kẹt lại cái kết khó chịu đó. Có điều, ngài Trương Việt có biết quy tắc trong cơn ác mộng đó không?”

Trương Việt đáp trả bằng biểu tượng dấu chấm hỏi.

Bản thân Trương Việt trải qua mười lần gặp ác mộng và mười lần bị phanh thây vô cùng khủng khϊếp đó. Dù không đau đơn nhưng nghiệm đó rất khó diễn tả.

ALvin nói tiếp.

“Trong một nhóm kín về hiện tượng gặp ác mộng này, tôi phát hiện có nhiều người từ các quốc gia khác nhau vô tình lạc vào thế giới đó. Dù địa điểm khác nhau, múi giờ khác nhau nhưng khi ngủ, không phải lập tức rơi vào ác mộng mà phải tập hợp đủ số người trước đó.

Đặc biệt là thời gian trong ác mộng trôi qua chậm hơn hiện thực khoảng ba lần. Chúng ta và cô gái Trung Quốc là ba người đầu tiên vượt qua được ngày thứ hai mà không phải gặp kết cục phanh thây…”

Trương Việt nhìn tin nhắn dài từ Alvin, đồng thời tiết lộ hai quy tắc mà bản thân Trương Việt gà mờ không nhận ra.

Alvin nhắn tin tiếp.

“Mà cho hỏi, ngài Trương Việt tìm đâu ra vũ khí kiên có, rắn chắc như vậy?”

Trương Việt nhìn câu hỏi này, suy nghĩ một lúc rồi hỏi lại.

“Ngài Alvin không phát hiện… lớp bùn nhão có thể cô đặc lại thành thể rắn sao?”

Alvin nhìn câu hỏi, tức thì gửi lại biểu cảm ngu ngốc.

Sau một hồi mới nói.

“Có thể sao? Tại sao tôi không phát hiện vấn đề này, có gì tối nay tiếp tục trải nghiệm xem”

Alvin dừng lại một lúc rồi tiếp tục nói.

“Còn vấn đề cuối cùng, đó là người trả qua mười lần trong cơn ác mộng… đa phần đều chết ở ngoài hiện thực. Trong hội nhóm kín vừa tiết lộ… Cho nên ngài Trương Việt cố gắng đừng để rơi vào kết cục bi thảm đó!”

Trương Việt nhìn dòng tin nhắn, hai mắt mở to ra kinh ngạc.

“Ta không phải lần thứ mười sao?”

“Cái này!”

Trương Việt hít sâu một hơi, rồi phải hồi.

“Cám ơn ngài Alvin cung cấp những thông tin quý giá đó. Hy vọng chúng ta đoàn kết vào tối nay!”

Alvin cũng tranh thủ kết thúc trò chuyện.

Trương Việt nghi ngờ bản thân có phải là vô dụng quá hay sao.

Tại sao trải qua mười lần mà vẫn không phát hiện gì.

Nếu lần thứ mười một chết đi trong ác mộng, tức là ở hiện thực sẽ chết thật.

Nghĩ tới đây Trương Việt run lên một cái.



Tan làm, Trương Việt lái xe trở về căn hộ.

Sau khi để xe xuống hầm liền lên căn hộ lấy một xô nước xuống tầng trệt. Liền kề căn hộ, cách căn hộ hai trăm mét có một bãi đất trống chừng năm nghìn mét xuống. Đây cũng là dự án chuẩn bị khởi công xây dựng cho năm sau.

Trương Việt chui qua lỗ chó, đến một bãi đất đã được ai đó bới lên từ trước rồi cho nước vào trộn. Mục đích chính là tạo ra bùn nhão.

Trương Việt muốn thử nghiệm xem, bùn nhão ở thế giới hiện thực có thể cô đặc lại hay không. Thực ra thì không khoa học tí nào, nhưng dù sao, liên tiếp gặp mười lần ác mộng bị phanh thây cũng không khoa học.

Trương Việt nhào nặn thành bùn nhão rồi bắt đầu tạo hình một quả cầu đất, đường kính chừng hai mươi centimet.

Sau khi đã vo tròn, rồi chờ đợi điều kỳ diệu xảy ra.

Trải qua năm phút, Trương Việt dùng ngón tay đâm vào, vẫn là khối cầu bằng bùn nhão.

Tiếp tục chờ đợi thêm mười phút nữa, vẫn là khối bùn nhão không hơn không kém.

Trương Việt lắc đầu thở dài.

“Xem ra là ta quá ảo tưởng rồi! Đúng là không khoa học khi nghĩ, lớp bùn nhão sẽ cô đặc lại thành rắn chắc”

Trương Việt suy nghĩ một chút, nghĩ đến vấn đề có thể do ngoại hình khối cầu liền lấy thêm một ít bùn nhão, tạo thành hình dạng một cây dao dài hai mươi centimet. Sau đó tiếp tục chờ đợi, lần này là mười lăm phút. Kết quả thất bại.

Trương Việt cũng không thất vọng vì trước đó không có hy vọng nhiều.

Trương Việt sách xô nước trở về.

Cùng lúc đó cách vị trí Trương Việt năm mươi mét, hai anh bảo vệ đang đứng bên hàng rào quan sát từng hành vi của Trương Việt.

Lý do là đất này thuộc đất dự án nên có người lạ xâm nhập liền có bảo vệ quan sát.

Bọn họ chỉ nhìn nhau, sau đó lắc đầu.

“Lớn rồi còn chơi cát, đúng là thanh niên kỳ lạ!”

Bọn họ phê phán xong liền lắc đầu xoay người rời đi.



Tối đến, Trương Việt lại bắt đầu nằm ác mộng.

Trương Việt một lần nữa mở mắt ra thì thấy Alvin cùng Tiểu Hỏa Hỏa cũng đang chờ đợi.

Alvin vừa thấy Trương Việt liền gấp rút nói.

“Chúng ta nhanh chóng tìm những người khác, nếu có thể giải cứu được càng nhiều người càng tốt. Biết đâu có thể là chìa khóa thoát khỏi cơn ác mộng này!”

Trương Việt gật đầu, sau đó đi theo sau Alvin đi về hướng đông nam.

Cùng lúc đó, trong một hang động cách vị trí nhóm người Trương Việt năm trăm mét.

Nơi này đang tập trung năm người, đều là người Indo. Bọn họ gồm ba năm và hai nữ.

Một người tóc xoăn lên tiếng.

“Lần này đã là lần thứ tám rồi, không cách nào thoát được! Nơi này giống như bãi săn của bọn người cổ đại, dù đi hướng nào cũng bị bắt lại!”

Cô gái tóc vàng lên tiếng.

“Bảy lần trước chúng ta cũng tập hợp được năm người nhưng cuối cùng vẫn bị phát hiện. Cảm giác nhìn thân thể bị phanh thây đúng là khủng khϊếp!”

Một người khác, thân hình săn chắc như thể tập gym từ nhỏ lên tiếng.

“Những lần trước bố trí bẫy rập, ẩn nấp nhiều ngày cũng không thể thoát được. Với tình huống này, chúng ta chết chắc rồi!”

Anh chàng đeo kính bên cạnh suy nghĩ một hồi cũng phải thở dài thừa nhận bọn họ không cách nào thoát được.

Nhóm người cổ đại có tổng cộng năm mươi người. Theo tính toán chính là số lượng gấp hai lần số con mồi bỏ đi. Muốn phản kháng đúng là không thể được vì bọn họ hoàn toàn không cách nào liên lạc được những người khác vì bất đồng ngôn ngữ, và đặc biệt là so với người cổ đại thì thể chất bọn họ kém hơn nhiều.

Đúng lúc này, bên ngoài cửa động chạy vào một thanh niên bụng phệ.

Hắn hốt hoảng thốt lên.

“Mọi người nhanh, hướng bắc xuất hiện sáu tên người cổ đại đang lần mò về phương hướng này. Chúng ta gấp rút đổi vị trí trú ẩn nhanh!”

Người đến chính là một thành sáu thành viên Indo.

Năm người nghe xong liền sửng sốt, sau đó gấp rút đứng dậy hướng ra ngoài cửa động.

Bọn họ nhớ đã dẫn dụ nhóm người cổ đại rời đi sang phương hướng khác rồi, tại sao lại còn một nhóm khác quay trở lại.

Hay nói đúng hơn là bọn họ đã bắt đầu săn mồi theo nhóm.

Sáu người lập tức nhìn sang hướng đông rồi nhìn sang hướng tây, cuối cùng anh chàng tóc xoăn đóng vai trò đội trưởng lên tiếng.

“Lần trước đã đi hướng đông, giờ chúng ta chạy về hướng tây, tìm chỗ kín đáo rồi tiếp tục ẩn náu. Nhiều khi chúng ta bắt gặp vũ khí thì sẽ săn gϊếŧ bọn chúng lại!”

Năm người còn lại nghe xong liền gật đầu, bắt đầu chạy về hướng tây.

Khi bọn họ vừa thoát khỏi bụi rậm thì đυ.ng phải nhóm bai người. Nhóm ba người chính là Trương Việt, Alvin cùng Tiểu Hỏa Hỏa.

Nhóm sáu người Indo nhìn thấy cây giáo trong tay Trương Việt cùng ALvin thì hai mắt sáng lên.

Bọn họ xem như được cứu.

Tên tóc xoăn lên tiếng bằng tiếng Anh.

“Chúng tôi là người Indo!”

Alvin nghe bọn họ giới thiệu liền thu lưỡi giáo về.

Trương Việt cũng thu lưỡi giáo về, rồi nhìn về phía ALvin chờ đợi.

Alvin cũng giới thiệu.

“Tôi là Alvin, người Philipin bên cạnh là Trương Việt, Tiểu Hỏa Hỏa…”

Anh chàng tóc xoăn cũng đứng ra giới thiệu.

“Tôi là Bima, ba anh chàng lần lượt là Mego, Elang và Berkah. Hai cô gái là Eka và Dini. Không hiểu vì sao lại rơi vào ác mộng này, đây là lần thứ tám rồi…”

Alvin nghe bọn họ giới thiệu, bọn họ đã trải qua tám lần, có nghĩa là đã bảy lần bị phanh thây rồi. Có điều, bọn họ có thể đoàn kết tập hợp tổ đội được sáu người xem như cũng có ý cầu sinh.

Alin nói.

“Chúng ta nên tập trung tổ đội, bắt đầu săn lại bọn chúng. Nếu không chúng ta chỉ có con đường chết!”

Alvin dừng lại một lúc rồi nói tiếp.

“Tôi cũng đã xác nhận tin tức, đó là trải qua mười lần bị phanh thây thì ngoài đời hiện thực sẽ chết thật. Cho nên, các bạn chỉ có hai cơ hội còn lại!”

Nghe Alvin nói xong, nhóm sáu người Indo tức thì hốt hoảng, hai cô gái sắc mặt tái nhợt vì hoảng sợ.

Alvin nói tiếp.

“Trước mắt phải tìm vũ khí cho từng người, nếu không thì không thể săn gϊếŧ bọn người cổ đại được”

Trương Việt mới chú ý Alvin đang nhìn sang.

Thời điểm này, Trương Việt cũng không còn dấu diếm chuyện bùn nhão có thể cô đặc lại thành thể rắn.

Trương Việt chỉ về phía một bãi bùn nhão gần đó nói.

“Bùn nhão ở đây có thể cô đặc lại thành thể rắn, cho nên hai cây giáo này thực ra là làm từ bùn nhão…”

ALvin nghe xong liền sửng sốt.

Nhóm người Indo cũng không quá tin tưởng chuyện này, có điều nhìn hai cây giáo trong tay Trương Việt cùng Alvin thì không thể nào không tin tưởng được.

Alvin mừng rỡ liền chạy lại gần bãi bùn nhão, thử nhào nặn thành hình dạng một cây dao. Sau đó chờ đợi kết quả.

Sau năm phút, cây dao bằng bùn nhão vẫn là một lớp bùn nhão.

Mọi người liền nhìn về phía Trương Việt.

Trương Việt cũng luốn cuốn, liền chạy lại lớp bùn nhão.

Đầu tiên là lấy vài chiếc lá làm thành tấm lót. Tiếp theo là nhào nặn lớp bùn nhão, rồi tạo hình thành một cây giáo dài một mét rưỡi.

Sau năm phút, cây giáo cô đặc lại, rắn chắc thành một cây giáo hoàn chỉnh.

ALvin nhìn về phía Trương Việt với vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

“Chuyện này… không phải là siêu năng lực chứ?”

Trương Việt lắc đầu, không thể giải thích thế nào.

Từ đầu, Trương Việt cứ nghĩ lớp bùn nhão có năng lực đặc thù, có thể cô đặc lại thành thể rắn chắc. Giờ thì phát hiện… chỉ bản thân hắn mới có thể làm cô đặc lại.

Thời gian gấp rút, Alvin vội lên tiếng.

“Chuyện này để sau, phía ngài Trương Việt làm thêm năm cây giáo một mét rưỡi. Còn ba cây giáo ngắn hơn, trọng lượng nhẹ hơn cho ba cô gái sử dụng”

Trương Việt gật đầu bắt đầu bắt tay vào làm.

Tám người đứng một bên nhìn Trương Việt miệt mài nhào nắn bùn nhão rồi tạo hình cây giáo.

Khoảng chừng hai mươi phút sau, tổng cộng bảy cây giáo được tạo xong trong đó có ba cây có chiều dài chừng một mét, cán giáo nhỏ hơn để giảm trọng lượng.

Phân chia vũ khí xong, Alvin nhìn về phía nhóm người Indo lên tiếng.

“Các bạn có gợi ý nơi nào có thể cứu thêm người không?”

Tóc xoăn Bima lắc đầu nói.

“Thời điểm này, khả năng chỉ còn bọn tôi sống sót!”

Alvin ngẫm nghĩ một lúc liền nói.

“Bọn chúng chưa bắt được chúng ta, có thể vẫn đang truy bắt. Chúng ta giờ đánh lẻ, bắt những tên cổ đại đi lẻ một người…”

Tóc xoăn Bima nghe xong liền nói.

“Thời điểm này bọn chúng đã săn bắt theo tổ đội, thường là năm đến sáu người một tổ đội. Cho nên giờ khó mà bắt lẻ được!”

Alvin nghe vậy liền nói.

“Các bạn không nên xem thường cây giáo này. Độ sắc bén của cây giáo rất lợi hại. Không tin, các bạn thử đâm vào thân cây xem sao?”

Nghe ALvin nói, nhóm người Indo liền thử cầm cây giáo đâm vào thân cây, rõ ràng là có thể đâm vào thân cây. Nếu là cơ thể người, bọn họ dễ dàng xỏ xuyên qua bọn người cổ đại.

Điều này càng khiến bọn họ tự tin lên.

ALin nhìn sắc mặt nhóm người INdo đã khởi sắc liền nghiêm túc nói.

“Giờ là lúc chúng ta săn bắt bọn chúng. Có điều, phải dựa theo chiến thuật mới có thể dễ dàng đánh gϊếŧ bọn chóng”

ALvin nói xong liền bắt đầu bài ra kế hoạch tác chiến. Trương Việt một bên chú ý đến chiến thuật do Alvin bài ra. Rõ ràng là rất chuyên nghiệp.

Kế hoạch tương đối dễ thực hiện, ba cô gái đóng vai trò dẫn dụ, sáu người còn lại ẩn nấp đánh lén. Ngoài ra còn có kế sách đối đầu với tình huống khẩn cấp đó là để ba cô gái gây hỗn loạn bằng cách ném giáo, còn sáu người còn lại sẽ nhân cơ hội đó đánh gϊếŧ.