Chương 2: Hóa rắn… chắc!

Ngày thứ hai tan làm.

Trương Việt dự định ghé quán ăn thường ngày ăn cơm chiều, nhưng nghĩ lại Trương Việt ghé vào siêu thị tiện lợi mua thịt bò, rau củ về nhà nấu.

Thường ngày tránh phiền phức, tốn thời gian, nên Trương Việt hay ăn cơm ngoài. Hơn nữa, thanh niên độc thân hai mươi bốn tuổi ở căn hộ một mình ăn cơm ngoài là chuyện hợp tình hợp lý.

Có điều hôm nay, Trương Việt muốn thay đổi một chút thói quen sống hàng ngày.

Bản thân Trương Việt so với thanh niên hai mươi bốn tuổi khác có khoảng cách nhất định. Hai mươi bốn tuổi, trưởng phòng phát triển dự án với mức lương hai ngàn đô cũng xem như hơn rất nhiều người.

Đó là nguyên nhân Trương Việt thuê một căn hộ chiếm hai phần mười tiền lương, thêm chi phí ăn uống, phương tiện đi lại các kiểu cũng còn dư lại bốn phần. Xem như tiết kiệm khá ổn.

Sau khi trở về nhà, Trương Việt bắt tay vào việc làm đồ ăn, thực đơn chỉ là bò xào cải thìa với canh khoai mỡ, đều là hai món dễ làm.

Tiếp theo chính là dùng bữa cơm tối, rồi tắm rửa xem tivi theo thói quen hàng ngày.

Cuối cùng chính là lên giường ngủ, nhưng Trương Việt căn nhắc gần nửa giờ mới quyết định ngủ.

Bản thân Trương Việt không biết, hôm nay có gặp lại cơn ác mộng trước đó hay không.



Đây là lần thứ mười hai.

Trương Việt dù chưa mở mắt ra nhưng xác nhận một điều, hắn lại mơ ác mộng đó. Có điều, lần này tiếp theo giấc mơ lần trước, sau khi đã hạ gục một gã người cổ đại.

Trương Việt không thể xác định một việc đó là sau khi hạ gục gã người cổ đại, bước tiếp theo sẽ làm gì. Bởi vì, mười lần trước, hắn đều bị bắt lại, phanh thây và tận mắt chứng kiến cảnh tượng khủng khϊếp này.

Cho nên khoảng thời gian bị bắt lại đến lúc nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng cách bao nhiêu phút không xác định được.

Có điều, Trương Việt muốn thử nghiệm một việc.

Trương Việt lại gần bãi đất đầy bùn nhão rồi bắt đầu đắp thành hình một cây dao có chiều dài chừng ba mươi centimet sau đó chờ đợi. Trương Việt tính nhẩm, ước chừng hai phút thì lớp bùn nhão cô đặc lại, hóa thành rắn chắc.

Trương Việt cầm cây dao được làm từ bùn nhão, hóa rắn lên xem xét thì phát hiện cân nặng có thay đổi và độ sắc bén thì tương đối kém.

Trương Việt không hiểu, đây là do năng lực bản thân làm ra hoặc là do lớp bùn nhão này đặc biệt.

Trương Việt cân nhắc một hồi liền dùng lớp bùn nhão nặn thành hình dạng một thanh giáo có độ dài một mét rưỡi.

Lần này thì phải mất bốn phút đồng hồ lớp bùn nhão mới cô đặc lại.

Có đồ cán thanh giáo sần sùi không trơn láng như tưởng tượng.

Khả năng chính là do thanh giáo được nặn, được đặt trên mặt đất nên không được sạch sẽ.

Trương Việt liền dùng những chiếc lá cây lớn sắp xếp lại trên mặt đất. Tiếp theo dùng lớp bùn nhão nặn thành hình dạng thanh giáo có chiều dài tương ứng một mét rưỡi rồi đặt lên lớp lá cây.

Năm phút sau, cây giáo cứng rắn xuất hiện.

Trương Việt cầm cây giáo lên, độ nặng gần năm ký. So với lớp bùn nhão trước đó chừng hơn hai ký là cùng.

Đều này nói lên, sau khi hóa rắn, không chỉ độ rắn chắn tăng lên mà cân nặng cũng thay đổi.

Do lưỡi giáo sắt nhọn, Trương Việt thử cầm thanh giáo trong tay rồi ném về phía một cây cổ thụ cách đó chừng năm mét.

Cây giáo ghim chặt vào thân cổ thụ gây ra một tiếng “phụt” rồi cố định trên cây cổ thụ. Trước đó Trương Việt không nghĩ lưỡi giáo sẽ sắc bén đến như vậy, khi lại gần xem xét thì phát hiện lưỡi giáo ghim sâu vào thân cây cổ thụ gần một ngón tay. Điều này nói lên lưỡi giáo này vô cùng sắc bén. Thêm vào đó là tốc độ và khoảng cách khiến lưỡi giáo gây ra lực xuyên thấu cao như vậy.

Phương Việt phải dùng sức mới có thể rút cây giáo ra khỏi thân cây. Rồi tiếp tục dùng hai tay đâm vào cây cổ thụ để thử lực xuyên thấu ở khoảng cách gần. Có điều độ xuyên thấu giảm bảy phần. Xem như Trương Việt đã có một vũ khí tự vệ.

Nghĩ lại cảnh tượng bị phanh thây dù không có cảm giác đau đớn gì, nhưng lúc đầu vẫn cảm giác khó chịu.

Đúng lúc này, Trương Việt lại cảm giác được từ xa có tiếng động đang hướng đến gần.

Trương Việt không chút do dự liền nấp vào vị trí cũ để chuẩn bị phục kích lần thứ hai.

Có điều, khi bóng người xuất hiện trong tầm mắt của Trương Việt lại là trong hai mươi lăm con mồi đang tìm cách trốn thoát.

Người này có bộ dáng như người Hoa nhưng lại không xác định là người Hoa.

Người này gặp gã người cổ đại nằm bất động, kèm theo nhiều vết thương trí mạng khiến người này biểu hiện vô cùng kinh ngạc đồng thời nhìn dáo dác.

Người này vô tình thốt lên.

“Có ai ở gần đây không? Chúng ta cùng đội!”

Trương Việt đang ẩn nấp thì nghe người này thốt lên bằng tiếng Anh.

Người này tiếp tục giải thích.

“Tôi là người Philipin!”

Trương Việt đang ẩn nấp, do dự một lúc mới bước ra khỏi bụi cây, trong tay vẫn đang cầm cây giáo đề phòng.

Trương Việt lập tức dò hỏi.

“Anh bạn là người Philipin? Tại sao lại đến nơi này?”

Người này nhìn vóc dáng của Trương Việt tương đồng, gần như là người châu Á.

Người này mới buông lỏng ra rồi giới thiệu bản thân.

“Tôi là ALvin, Giáo Sư Vật Lý Đại Học Lianxing. Tôi đang ngủ thì tự nhiên gặp cơn ác mộng thế này, hôm nay đã là lần thứ ba rồi!”

Trương Việt ngẫm nghĩ một lúc rồi cũng tự giới thiệu.

“Tôi là Trương Việt, người Việt Nam. Tôi cũng giống như anh, đây là lần thứ hai tôi gặp ác mộng rồi!”

Alvin nghe Trương Việt giới thiệu liền nhìn về phía thi thể người cổ đại. Trong lòng nhất thời gợn lên cơn sóng. Bởi vì nhìn đối phương còn trẻ, ngoài hai mươi nhưng lại hạ gục một người cổ đại, trong khi đó bản thân hắn thì gần ba mươi nhưng lại đang trốn trối chết. Nếu không nhanh chân đã bị người cổ đại kia đập đầu rồi.

Alvin nhìn cây giáo trong tay Trương Việt sau đó do dự một lúc mới nói.

“Anh bạn còn cây giáo nào khác không? Nhiều người sẽ thêm lực lượng”

Trương Việt nhìn Alvin, biết là người lạ cũng không đáng tin tưởng. Có điều trong cơn ác mộng này, nếu không có sự trợ giúp hoặc đoàn đội sẽ nhanh chóng bị săn gϊếŧ.

Trương Việt ra hiệu.

“Ở đây đợi tôi năm phút!”

Sau đó, Trương Việt đi đến một nơi gần đó, tìm một chỗ có đất bùn bắt đầu tạo dáng một cây giáo. Lần này quen việc nên tốc độ tương đối nhanh.

Tạo xong cây giáo, Trương Việt trở về rồi ném một cây giáo cho Alvin sau đó dò hỏi.

“Tiếp theo chúng ta làm gì?”

Câu nói này xem như Alvin là đồng đội.

Alvin lập tức trả lời.

“Trước đó tôi còn đang do dự đi cứu người khác. Giờ chúng ta có vũ khí, tranh thủ cứu được vài người tạo thành một đội sẽ có lực lượng hơn. Hơn nữa, người cổ đại đang thực hiện nghi lễ, đi săn con mồi riêng lẻ nên đây chính là cơ hội tốt!”

Alvin ra dáng là đội trưởng tổ đội đưa ra ý kiến.

Trương Việt gật đầu, sau đó cả hai bắt đầu đi về hướng đông. Hướng bắc chính là nơi bọn người người cổ đại tập hợp.

Cả hai đi được một đoạn thì bắt đầu nghe được tiếng bước chân cũng như tiếng xào xạc của lá cây va chạm.

Tiếp theo, từ trong bụi rậm phóng ra một cô gái mắt một mí với mái tóc đen dài.

Cô gái này giống người Hoa.

Phía sau là một người cổ đại đang cầm cây chùy rượt theo.

Alvin thấy cảnh này, trong người tức thì tức giận liền cầm cây giáo lao về phía trước ngăn cản. Đồng thời, cây cầm cây giáo đâm về phía người cổ đại. Cây giáo dễ dàng xuyên qua người người cổ đại, khiến người cổ đại hốt hoảng đồng thời giãy giụa.

Alvin cũng không ngờ cây giáo không biết được làm từ vật liệu gì nhưng độ sát thương lại cao đến như vậy. Vừa rồi mặc dù dùng toàn lực nhưng với sức mạnh trước đó của hắn, sẽ không thể nào xuyên thủng một người.

Trương Việt một bên quan sát, hắn phát hiện Alvin không đơn thuần là một giáo sư vật lý, nhìn cơ bắp cánh tay cũng như dẻo dai cũng đủ hiểu thường ngày có chăm tập gym cũng như một vài môn võ thuật.

Alvin rút cây giáo ra, sau đó dùng chân đè người cổ đại xuống, đâm thêm vài nhát khiến người cổ đại không cách nào kêu gọi đồng bọn.

Lúc này, cô gái có ngoại hình giống người Hoa cũng dừng lại, nhìn về phía ALvin với vẻ mặt kinh ngạc lẫn vui mừng.

Nếu không có Alvin, cô nàng sẽ chết chắc.

Cô nàng này tiến lại gần, sau đó dè dặt thốt lên bằng tiếng Trung.

“Cám ơn anh giúp đỡ!”

Trương Việt có thể nghe hiểu được tiếng Trung và tiếng Anh nên có thể hiểu được cô nàng này nói.

Alvin thì cũng có thể hiểu được, nên đưa tay về trước giới thiệu.

Cô nàng cũng nhanh chóng bắt lấy tay chào hỏi.

Alvin lên tiếng.

“Tôi là Alvin người Philipin còn anh bạn trẻ bên cạnh là người Việt Nam. Cô là người Trung Quốc sao?”

Cô gái gật đầu đáp.

“Tôi là Tiểu Hỏa Hỏa, idol mạng người Trung Quốc. Tôi vừa chợp mắt thì đến nơi này. Đây là lần thứ ba rồi!”

ALvin nghe vậy cũng thốt lên.

“Tôi cũng lần thứ ba, anh bạn trẻ bên cạnh là lần thứ hai!”

Alvin tiếp tục lên tiếng.

“Thời gian gấp rút, chúng ta nên đi giải cứu thêm những người còn lại. Biết đâu tạo thành lực lượng có thể đối kháng được lũ người cổ đại ăn thịt người này!”

Nghe nói “ăn thịt người” vẻ mặt của Tiểu Hỏa Hỏa nhất thời tái đi.

Cô nàng cũng đã trả qua hai lần bị phanh thây, cảnh tượng vô cùng đáng sợ.

Tiểu Hỏa Hỏa nghe vậy liền chỉ về hướng đông nam nói.

“Vừa rồi, có hai người chạy về hướng đó. Nếu đuổi kịp không chừng có thể cứu được bọn họ!”

Alvin nhìn về phía Trương Việt vì không hiểu cô nàng này nói gì.

Trương Việt liền giải thích.

“Tiểu Hỏa Hỏa nói nơi đó có hai người cần chúng ta đi cứu!”

Alvin gật đầu sau đó xung phong đi theo hướng đông nam cứu người.

Cả ba người di chuyển nhanh chóng, dù vậy cũng cố gắng hết sức tạo ra tiếng động.

Vài phút sau, cả ba đến được con suối thì phát hiện nhiều vết máu loang lổ khắp nơi.

Điều này nói lên, cả hai người đó đã bị bắt đi, khả năng đã mất mạng.

Alvin thấy cảnh tượng này tức thì giận dữ, cầm cần giáo đâm vào một thân cây.

Trương Việt nhìn biểu hiện của Alvin, nội tâm âm thầm thốt lên.

“Tên này có thật sự là giáo sư vật lý không, hắn làm gì mà tính tình nóng như vậy?”

Dù vậy, ngoài mặt vẫn dò hỏi.

“Chúng ta tiếp theo làm gì?”

Alvin tiếp tục phát huy là đội trưởng lên tiếng.

“Tiếp tục đi theo hướng đông xem còn tìm thấy được người nào không?”

Trương Việt gật đầu, Tiểu Hỏa Hỏa cũng gật đầu đi theo sau lưng Alvin.

Trước mắt Trương Việt lại là một màu tối đen.

Một lần nữa mở mắt ra lại là trong căn phòng quen thuộc.

Lúc này chỉ mới năm giờ ba mươi phút.

Trương Việt không hiểu tại sao lại xảy ra chuyện như vậy. Thường thì khi bị bắt lại, phanh thây thì tỉnh lại gần bảy giờ sáng. Giờ thì chỉ mới năm giờ ba mươi phút. Đặc biệt là tinh thần vô cùng thoải mái, không mệt mỏi nữa.

Trương Việt thở dài một hơi liền đi xuống giường, bắt đầu rửa mặt sau đó tiếp tục một ngày mới bằng việc chạy bộ buổi sáng.