Chương 1: Ác mộng trở thành sự thật

Trương Việt uể oải trở về căn hộ của mình sau một ngày làm việc.

Hôm nay đã là ngày thứ mười, Trương Việt mang tâm trạng mệt mỏi trở về căn hộ. Nguyên nhân không phải vì công việc vất vả mà là gần đây hắn mơ một giấc mơ kỳ lạ.

Trong mơ, Trương Việt bất ngờ mở mắt ra và phát hiện bản thân đang ở một thế giới hoang sơ, cổ đại. Trong đầu óc tự động xuất hiện tên gọi thế giới này - Indie Saga. Thế giới hoang sơ cổ đại này không như phim ảnh trước đó diễn tả, mà thậm chí còn khốc liệt hơn. Thứ nguy hiểm nhất ở thế giới này không phải là dã thú ăn thịt người, các loài côn trùng độc hại mà là người cổ đại - bộ lạc ăn thịt người Vergo.

Mặc dù đối đầu là người cổ đại nhưng bản thân Trương Việt không cách nào phản kháng, cứ mỗi lần kết thúc giấc mơ là bị phát hiện, sau đó phanh thây, cơ thể bị chặt ra từng khúc.

Nguyên nhân là vì trong giấc mơ nên Trương Việt không cảm nhận đau đớn, thậm chí còn chứng kiến cảnh bản thân bị cắt thành từng khúc nhỏ.

Đây chính là nguyên nhân Trương Việt không có tinh thần làm việc.

Ngoài ra, không chỉ có Trương việt mà còn vài người khác cũng xuất hiện trong cơn ác mộng của Trương Việt.



Sau khi tắm rửa xong, Trương Việt lên giường ngủ, trong lúc bất giác lại chìm vào cơn ác mộng trước đó.

Trương Việt một lần nữa mở mắt ra lại phát hiện cảnh tượng quen thuộc. Xung quanh là bao bộc gần năm mươi người cổ đại lớn hơn người bình thường nửa cái đầu với thân trần, quần được làm từ da thú. Trong tay mỗi người cổ đại cầm khúc gỗ với phần đầu được gắn một cục đá.

Ngoài Trương Việt ra thì còn hơn hai mươi người giống Trương Việt bị bắt lại, trói tay phía sau.

Trương Việt quá quen thuộc với cảnh tượng này, nên biết cảnh tiếp theo chính là anh chàng mập mạp khoảng chừng ba mươi tuổi với cặp mắt kính bị đè xuống một tảng đá và bị người cổ đại đập đầu chết tươi.

Cảnh tiếp theo chính là một nữ nhân viên văn phòng bị hai gã người cổ đại bắt lại, người nắm hai tay người nắm hai chân để một người cổ đại thứ ba dùng một cây chùy cắt thành hai phần. Trước đó, Trương Việt không nghe được tiếng kêu thảm thiết, nhưng lần này tiếng gào kêu cứu thảm thiết vang vọng khắp nơi.

Cảnh tượng này lập lại lần thứ mười một nên Trương Việt đã không còn cảm giác sợ hãi như những lần trước.

Sau khi đã hoàn tất hai cảnh tượng khủng khϊếp để đe dọa con mồi.

Nhóm người cổ đại tiến hành cảnh tiếp theo chính là cởi trói cho hai mươi hai người còn sót lại.

Một người cổ đại thủ lĩnh to nhỏ xì xào tuyên bố chuyện gì đó rồi bắt đầu dùng cây chùy xua đổ nhóm người Trương Việt chạy vào trong rừng.

Cảnh tiếp theo chính là cảnh rượt đuổi bắt con mồi.

Cảnh tượng này giống như một loại nghi lễ của người cổ đại, muốn bắt con mồi theo nghi thức nào đó.

Mười lần ác mộng trước đó, Trương Việt sẽ theo một loại hành động bản năng là trốn chạy, rồi chạy về phía một cây cổ thụ ngã ngang trên mặt đất rồi ẩn nấp vào phía sau. Nhìn thì có vẻ rất kỹ, nhưng sau đó mỗi lần đều bị bắt lại và bị phanh thay như những người khác.

Có điều, lần này Trương Việt không có bị khống chế, hành động theo bản năng nữa mà có một loại tự động hành động. Bản thân không còn bị cưỡng ép trốn vào một loại quỹ đạo trong cơn ác mộng nữa.

Trương Việt phát giác có gì đó không đúng.

Trương Việt có một loại cảm giác, những hình ảnh trước kia trải qua giống như một loạt hình ảnh đen trắng, giờ thì hình ảnh đã rõ ràng, có màu sắc sống động.

Có điều, Trương Việt không có nhiều thời gian để suy nghĩ mà bắt đầu đánh giá bốn phương.

Cánh rừng cổ đại này rộng lớn, những con đường mòn đều nhỏ, xung quanh đều là rừng rậm. Nếu đi theo con đường mòn sẽ để lại dấu chân, nếu mà băng ngang cánh rừng chưa đi qua lại để lại dấu vết.

Trương Việt liên tưởng đến mười lần trước đó bị bắt chính là một loại quán tính trốn sau một thân cổ thụ nằm trên mặt đất. Nếu không theo con đường cũ quen thuộc mà chạy loạn đến một nơi khác thì khả năng bị bắt lại dễ dàng hơn. Thay vì vậy chọn con đường cũ nhưng thay đổi chỗ ẩn nấp.

Nghĩ đến đây, Trương Việt lập tức dựa theo quán tính, chạy theo con đường cũ. Điểm đến chính là thân cây cổ thụ bị ngã trên mặt đất.

Trương Việt gấp rút quan sát bốn phía để tìm chỗ ẩn nấp kín đáo.

Trong rừng cây, dù rậm rạp nhưng để trốn kỹ là một chuyện không dễ dàng.

Trương Việt nhớ trước đó mỗi lần bị phát hiện không đơn thuần là bắt trói lại mà là khi vừa bị phát hiện, người cổ đại sẽ tấn công bằng cầy chùi, một phát ngay phần đầu. Cho nên, mỗi lần bị bắt lại là bất tỉnh không rõ sống chết, khi mở mắt ra là thấy cảnh tượng bị phanh thây. Cho nên, bản thân Trương Việt biết không thể tưởng tượng đơn giản như vậy.

Chỉ trong phút chốc, Trương Việt liền liên tưởng đến vô số quyển sách tinh tồn, những quyển sách miêu tả đến tình huống không thể giải quyết. Trong đó có một quyển sách dạy về tư duy ngược. Khi gặp phải tình huống tiến thoái lưỡng nan không cách nào giải quyết thì vận dụng tư duy ngược, khả năng sẽ tìm ra biện pháp phá giải.

Nếu áp dụng tư duy ngược, trong tình huống này thay vì buông tay chịu trói thì tư duy ngược lại chính là “phản kháng”.

Trong tình huống trong rừng rậm không có vũ khí, không có công vụ nào có thể “phản kháng” vậy thì áp dụng tư duy ngược, không có thì “tạo ra”. Lúc này mới là thời điểm vận dụng “tư duy”.

Trương Việt nhìn tình huống xung quanh một lần nữa. Căn cứ những lần trước đó, bọn người cổ đại sẽ thực hiện nghi lễ, thời gian thực hiện nghi lễ kéo dài chừng mười phút, tương đương Trương Việt và những người khác có thời gian mười phút chạy trốn.

Người cổ đại không đơn thuần là lũ đần độn nên mới cho nhóm người Trương Việt thời gian trốn chạy để thực hiện nghi lễ săn gϊếŧ.

Khả năng cao chính là khu rừng này thực ra là một bãi săn, dù chạy ở chỗ nào cũng sẽ bị bọn chúng phát hiện, thậm chí chạy càng sâu thì khả năng cao là tiến gần đến hang ổ của bọn người cổ đại.

Trương Việt hít sâu một hơi, đánh giá lại hoàn cảnh một lần nữa.

Xung quanh nơi này ẩm ướt, có bùn đất, và có vài nhánh cây khô, thậm chí là vài tảng đá cân nặng chừng mười ký. Nếu đây là một trò chơi xếp hình thì bản thân Trương Việt phải tìm những điểm ăn khớp để lắp ghép lại cho phù hợp.

“Có điều tình huống trước mắt, xử lý như thế nào? Vận dụng tư duy ngược cũng không thể nào”

Cuối cùng Trương Việt quyết định thực hiện kế hoạch liều lĩnh.

Trương Việt cởϊ qυầи áo ra, rồi tiến tới nhặt lên những cành cây khô sắp xếp lại. Rồi dùng bùn nhão xoa xoa để lắp ghép lại bộ dáng của người.

Tiếp theo, Trương Việt lấy quần áo khoác lên bộ khung giống người đang quay lưng về một hướng để giả dạng bản thân hắn đang ẩn núp.

Khi Trương Việt lần nữa xác nhận lại khung người đang ẩn núp đã kiên cố hay chưa thì hắn phát hiện khung người vô cùng kiên cố, rắn chắc như một thể hoàn chỉnh.

Trương Việt sửng sốt, sờ lên khung người, phát hiện những lớp bùn nhão đã cô đặc lại thành thể rắn chắc. Thậm chí Trương Việt cố gắn tác động vào lớp bùn nhão cũng không thể rung động được.

“Chuyện này!”

Thời gian gấp rút, Trương Việt tính toán thời gian gã người cổ đại sẽ phát hiện nơi ẩn núp không lâu sau đó.

Trương Việt nhanh chóng nhặt lên một nhánh cây có chiều dài chừng một mét, rồi lấy một cục đá lớn gấp hai lần bàn tay gắn vào.

Ban đầu Trương Việt dự định tạo thành một chiếc rìu đá rồi dùng những sợi dây khô có tính dẻo lân cận cột lại. Giờ thì phát hiện lớp bùn nhão lại gắn kết nhanh và rắn chắc hơn cả sợi dây.

Trương Việt tức thì lấy bùn nhão thoa lên tạo thành một khớp nối.

Kết quả, sau chừng ba mươi giây. Khớp nối bằng bùn nhão cô đặc lại nhanh chóng và kiên cố.

Lúc này, tiếng bước chân đã có thể nghe được.

Trương Việt tức thì nấp vào một bụi cây gần đó. Vị trước cách nơi ẩn nấp khoảng chừng ba mét.

Đây là hành động liều lĩnh và chỉ có một cơ hội duy nhất. Nếu thất bại, chính bản thân Trương Việt sẽ nhận kết quả phanh thây lần thứ mười một.

Khoảng chừng một phút sau.

Một gã người cổ đại chạy tới lân cận nhìn dáo dác. Gã nhìn xuống mặt đất, thấy dấu chân chỉ hưởng phía thân cổ thụ đang ngã ngang trên đường.

Gã phấn khích, lấy tinh thần rồi lần mò về hướng thân cây cổ thụ.

Gã phát hiện thân hình con mồi đang nấp phía sau thân cây rồi giơ chiếc chùy lên cao hướng phần đầu con mồi với ý định một phát đập chết con mồi.

Khi gã tiến sát lại thì phát hiện con mồi không hề nhúc nhích, gã kinh ngạc nhưng lại không hiểu tình huống như thế nào.

Lúc này, Trương Việt xuất hiện phía sau lưng gã người cổ đại, dùng rìu đá đập vào phần gáy của gã toàn lực.

Chỉ nghe một tiếng “Bịch!”, gã người cổ đại hốt hoảng nhào về trước.

Trương Việt không dừng lại mà tiếp tục hướng phần đầu gã người cổ đại tấn công dồn dập, mặc dù có trượt một hai phát nhưng liên tục mười phát thì gã người cổ đại cũng phải bỏ mạng.

Trương Việt nhìn gã người cổ đại nằm sắp trên mặt đất, đầu bị đập gần nát thì mới thở phào nhẹ nhõm.

“Không nghĩ rằng lại đơn giản như vậy!”

Trương Việt tự an ủi, dù rõ ràng tình huống này hắn tập trung nghiêm túc toàn bộ ý chí. Nếu không, người nằm xuống chính là hắn.

Dù là người cổ đại nhưng so chiều cao cũng không quá cao, nếu đánh lén và dồn dập thì bất kỳ ai cũng không kịp trở tay.

Đến lúc này Trương Việt mới bình tĩnh lại suy nghĩ.

Trong những lần ác mộng trước đó đều bị đập một phát rồi sau đó chính là những hình ảnh mơ hồ, cảm giác lân lân khó tả. Dù bản thân bị phanh thây nhưng không hề có cảm giác đau đớn gì.

Giờ bản thân Trương Việt đã giải quyết xong một gã người cổ đại, tiếp theo sẽ như thế nào.

Trương Việt đang phân vân thì khung cảnh trước mắt bỗng nhiên tối đen lại.

Trương Việt một lần nữa mở mắt ra thì phát hiện, hắn đang nằm trên giường. Hắn nhìn qua đồng hồ chỉ mới hiển thị năm giờ ba mươi phút sáng.

“Tình huống này là như thế nào?”

Mười lần ác mộng trước đó, mỗi một lần thức dậy cả người đều uể oải không có sức sống. Giờ thì tinh thần lại thoải mái, thư sướиɠ.

Thường ngày báo thức lúc bảy giờ sáng, bản thân Trương Việt còn nằm lì cho đến bảy giờ mười phút. Giờ thì một phát dậy lúc năm giờ ba mươi phút.

“Chẳng lẽ ta đã thoát khỏi được cơn ác mộng đó rồi?”

Lúc này, việc đầu tiên của Trương Việt là lập tức rời giường, không muốn tiếp tục ngủ, nếu chẳng may vừa ngủ lại gặp ác mộng thì xem như khó sống.

Trương Việt rửa mặt rồi thay một bộ đồ thể dục đi xuống sảnh chung cư.

Không khí mát lạnh buổi sáng đúng là đã rất lâu rồi Trương Việt chưa hít thở qua. Cảm giác vô cùng thoải mái.

Bên ngoài con đường nội bộ chung cư, lúc này đã có nhiều người đi đi lại lại tập thể dục. Có vài cụ ông cụ bà đang đứng trên bàn đạp trong công viên tập thể dục. Có vài cặp đôi đang đánh cầu lông bên đường, không khí buổi sáng tràn ngập sức sống.

Trương Việt lập tức sốc lại tinh thần, lao vào con đường hòa cùng thanh niên khác bắt đầu chạy bộ buổi sáng.