Chương 25: Điếc không sợ súng

Lúc Manh Nha đem xấp đề thi photo trở về lớp thì mặt vẫn còn đỏ, dáng vẻ uỷ mị đặc biệt làm người ta chú ý càng thêm bị mê hoặc.

Lạc Trầm nhận ra những ánh mắt thèm khát cô của những nam sinh trong lớp thì rũ mắt đi vào lớp.

Tang Phụng cùng Bạc Y Y nhìn Manh Nha mặt đỏ ửng thì chớp mắt: “Trời bên ngoài nắng lắm sao?”

Manh Nha lắc đầu không đáp.

Lạc Trầm ngồi bên cạnh vô cùng thoả mãn đến môi cong cao còn chưa hạ xuống ngược lại Manh Nha thì yểu xìu như bị mất sức sống.

“Này, cổ áo cậu nhăn thế?” Lâm Thánh Kiệt không tránh tò mò

Lạc Trầm trước nay rất chỉnh tề, ngay ngắn nên đồng phục trên người luôn thẳng tắp tinh tươm, bây giờ cổ áo lại nhăn nhúm như bị nhàu nát trông không giống tác phong chỉn chu của anh mọi ngày.

“À, bị siết khi đang ăn kẹo mạch nha.”

Mặt Manh Nha càng lúc càng đỏ như quả cà chua chín rất muốn ngăn cái miệng xấu xa của anh lại.

Có câu "Điếc không sợ súng" đích thị chỉ nam sinh An Tân trong lớp.

Lần nữa hắn ta lại đem hai chai nước ép đến chỗ bàn Manh Nha, lần này hắn ta đã chuẩn bị kỹ càng, một chai kia là cho Trữ Văn Đông.

Trữ Văn Đông cảm thấy buồn cười, Lạc Trầm mượn tay hắn gϊếŧ người thế mà An Tân không nhận ra.

Lạc Trầm nâng mắt tuy rằng dáng vẻ vẫn ôn hòa, nhã nhặn nhưng sớm đã hiện ra sự bức người đáng kinh.

“Manh Nha, hôm nay tớ thấy cậu vẫn chưa uống sữa chắc là ngán rồi, cậu uống cái này đi để đỡ ngán.”

Manh Nha thầm liếc người bên cạnh, cô mà nhận thì cả trường chắc là được thêm sáu chai nước ép táo mỗi ngày, cô không thể liên lụy người khác mà quan trọng nhất cô phải tự cứu bản thân.

“An Tân, cậu không cần mua cho tớ nữa đâu.” Manh Nha bất đắc dĩ nói, cô cũng là lần đầu thấy người kiên trì như hắn ta

An Tân kiên quyết đặt lên bàn Manh Nha: “Cậu chê sao? Tớ biết cậu không thích tớ mà.”

Manh Nha rầu rĩ, An Tân quả nhiên là một nam trà xanh.

Bạc Y Y buồn cười nhìn Tang Phụng cũng đang cười trộm, An Tân trước nay trong lớp cũng là dáng vẻ như thế, đáng thương yếu đuối, bề ngoài da trắng trông vô hại nhìn không khỏe khoắn dễ bị tổn thương.

Xem ra lần này hắn ta muốn dùng sự yếu đuối đó để lấy lòng thương của Manh Nha.

“Không phải thích hay không, tớ không uống nên mới không nhận.” Manh Nha lần nữa cự tuyệt

Đúng là nhìn An Tân lúc này có chút tội nghiệp làm cô khó xử.

“Không nên quá cố chấp, làm chuyện gì cũng nên nhìn hậu quả đã nhận được, lần đầu là cảnh cáo nhưng lần sau chắc chắn là hoạ. Đúng không Thánh Kiệt?”

“...”

Lạc Trầm tuy miệng đang nói chuyện với Lâm Thánh Kiệt nhưng đôi mắt thâm thuý lại nhìn An Tân, trên môi vẫn là nụ cười hoà nhã.

Manh Nha thầm hiểu câu kia là đang nói cho An Tân nghe.

Đáng ghét, nhìn thì trông không có ác ý nhưng lại làm người ta cảnh giác sợ hãi.

Cả lớp nghe xong đều im lặng, có người hiểu có người không.

Anh chính là như vậy, anh không nói thì thôi, đã nói không ai dám cãi lại còn là nói đến người ta thấy sợ mà tự không nhiều chuyện nữa.

An Tân không phải kẻ ngốc, bây giờ mới nhận ra người bản thân đắc tội là Lạc Trầm chứ không phải Trữ Văn Đông, bởi vì tin đồn trên diễn đàn bị phủ nhận còn dập tắt mất nên cứ nghĩ hai người họ không liên quan, hoá ra là không phải.

Manh Nha chỉ sợ anh nói như thế càng làm mọi người thêm hiểu lầm cô với anh.

Sau đó quả thật An Tân cầm chai nước ép táo lê kia lên không ép Manh Nha nhận nữa nhưng hắn ta lại đem cho Bạc Y Y.

Mọi người: “???”

Như vậy cũng làm được.

~

Mẹ Manh hôm nay vừa tăng ca về cũng gần mười giờ đêm hơn, lúc này Manh Nha đang ngồi học bài chưa ngủ, cô nghe tiếng động thì xoay đầu nhìn.

Mẹ Manh đứng ở cửa nhìn cô sau đó đi vào phòng.

“Mẹ, mẹ về rồi.”

Mẹ Manh ừ một tiếng lại nhìn cô có vẻ không vui: “Sao trông con có vẻ mập lên thế?”

Manh Nha liếʍ môi, dạo này trường ra phúc lợi nhiều quá nên không tránh cô béo lên.

Mặc dù có tăng lên một ký nhưng không ảnh hưởng vóc dáng của cô mà ngược lại trông có da có thịt đầy đặn hơn rất nhiều.

“Mẹ ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi. Dạo này công việc của mẹ đột nhiên tốt lên, được tăng lương, ba cũng đang xoay sở ổn, giống như ông trời có mắt mà giúp vậy.”

Manh Nha nghe mẹ nói thì sửng sốt vui mừng: “Thế tốt quá ạ.”

“Sắp sinh nhật mười tám của con, con có muốn gì không?”

Manh Nha bất ngờ, mọi năm sinh nhật cô cũng không có gì đặc biệt, chỉ có chiếc bánh nhỏ vì mẹ sợ cô ăn nhiều sẽ béo, đồ ăn cũng không phong thú vẫn là những món mang tính ép cân cao.

Cô càng hiểu chuyện không đòi quà mà có đòi cũng sẽ không được đều bị đổi thành những thứ khác theo ý mẹ.

“Con không cần đâu, mẹ với ba giữ sức khoẻ là được rồi.” Manh Nha mỉm cười hiểu chuyện đáp

“Được rồi, học nhanh rồi đi ngủ, mẹ về phòng ngủ trước đây.”

“Dạ.”

Cửa phòng đóng, Manh Nha không tránh rầu rĩ mà nằm dài lên bàn.

~

Lạc Trầm tay cầm điện thoại nhìn Manh Nha buồn phiền, anh vẫn nghe được cuộc nói chuyện khi nãy giữa cô với mẹ Manh.

Xem ra thật sự một phần bản tính nhút nhát của cô là có công mẹ cô góp phần.

Kìm hãm, áp đặt, chê bai.

Mọi thứ sẽ làm một đứa trẻ trở nên tự ti, nhát gan không dám thể hiện bản thân.

“Nên ức hϊếp tiếp không nhỉ?”

Anh muốn làm người tốt nhưng tiếc là người tốt không có anh trong đó.

Lạc Trầm đứng lên nhìn đống hàng được giao, ánh mắt trong đêm sâu thẳm lại phát sáng lạ thường.

Bắt đầu từ cái nào trước nhỉ?