Chương 23: Nam trà xanh

Ngày hôm sau có một chuyện chấn động hơn, nhà trường phát cho toàn trường mỗi học sinh sáu hộp sữa Vinamilk, mỗi ngày sẽ phát ba hộp vào sáng và chiều, quan trọng là phải uống hết mới được ra về.

Toàn trường: “???”

Phúc lợi này có quá vô lý, biết rằng trường lo cho học sinh nhưng mà như thế thì ép người quá đáng.

Manh Nha nhìn sáu hộp sữa, uống một ngày sáu hộp, ai mà uống nổi, chưa kể sẽ mập chết.

Vấn đề là Lạc Trầm cùng Trữ Văn Đông và Lâm Thánh Kiệt không có, cũng đúng, tam đại thiếu gia của ISW làm sao mạo phạm.

Không cần hai người kia chỉ riêng Lạc Trầm cũng đủ đàn áp nhà trường rồi.

“Ngon không?” Lạc Trầm nhìn Manh Nha ngậm ống hút uống sữa thì cười lạnh

Manh Nha thành thật: “Ngon nhưng uống nhiều quá ngán.”

“Ngán cũng phải uống.” anh hừ một tiếng

Anh là kẻ nhỏ mọn, tuy là hôm qua đã đòi được chút lợi nhưng vẫn còn tức giận không hết dễ dàng được.

Bạc Y Y cũng như Manh Nha rất giữ dáng bị ép uống sáng chiều tổng cộng sáu hộp sữa cũng không kìm được kêu than.

Lần đầu Manh Nha nhìn người luôn yên tĩnh, dịu dàng như Bạc Y Y than vãn thì cảm thấy kì lạ mà cười.

“Nhà trường cho phần ăn trước buổi học ôn luyện thì thôi đằng này còn phát sữa bắt uống hết, đây là nuôi heo?” Tang Phụng ngồi chỗ trống bên Bạc Y Y kêu ca

Manh Nha gật đầu đáp: “Ừ, tớ thấy đúng là kỳ lạ.”

Nói xong cô hút một cái rột cho hết hộp sữa rồi nhìn hộp cuối cùng thì rầu rĩ.

Lạc Trầm ngồi bên cạnh nói chuyện với Trữ Văn Đông và Lâm Thánh Kiệt, lâu lâu cười vài tiếng, ánh mắt ngó sang Manh Nha uống sữa, cái miệng nhỏ chúm chím đỏ mọng hơi chu lên ngậm lấy ống hút làm anh không khỏi suy tưởng.

Nếu cái miệng đó liếʍ anh, ngậm lấy em trai của anh thì sao?

Chậc.

Thật mong chờ.

Manh Nha vô tình đảo mắt nào ngờ nhìn thấy gương mặt anh tuấn của Lạc Trầm đang phát sáng, đôi mắt lộ ra sự mong chờ kì lạ mà khóe môi cũng cong lên.

Cô đột nhiên run người như bị điện giật. Quái lạ.

Giờ ra chơi, Manh Nha đang ngồi suy nghĩ bài, quan hệ của cô và Bạc Y Y tốt hơn xưa đã nói chuyện nhiều hơn.

Manh Nha cắn bút không hiểu nên liền vươn tay gọi Bạc Y Y, cô ấy xoay xuống nhìn bài Manh Nha chỉ thì tận tình hướng dẫn.

Màn này làm cả lớp thêm rúng động lòng người.

Lúc này nam sinh An Tân vẫn chưa từ bỏ, cơ bản lớp 12.1 là lớp xếp đầu nên những bạn học trong lớp cũng không phải kiểu xuề xoàng không có tiếng, hắn ta cũng gọi là nhìn được.

“Manh Nha, mình sợ cậu uống sữa ngán nên có mua nước trái cây cho cậu này.” An Tân nói xong chìa ra một chai ép táo lê

Manh Nha sửng sốt ngẩng nhìn mà mọi người cũng nhận ra hành động của An Tân là đang theo đuổi Manh Nha, khó trách, từ sau ngày Manh Nha bắt đầu thân thiện hơn không ít nam sinh chủ động tán tỉnh.

Manh Nha đương nhiên không có gan nhận, hôm qua nhận hộp sữa đã bị anh hành hạ…

Khoan đã…

Manh Nha nhận thức được gì đó quay sang nhìn Lạc Trầm.

Lạc Trầm ngồi dựa lưng ở ghế, miệng ngậm cây kẹo cười nhẹ, xem ra đã phát hiện rồi.

Manh Nha nuốt nước bọt, cô không muốn tìm đường chết nữa nên nhìn An Tân đưa ra lời từ chối khách sáo: “Mình no quá nên không uống thêm được, cậu giữ đi, cảm ơn cậu.”

“Cậu cứ cầm đi, khi nào uống cũng được.”

An Tân nói xong đẩy chai nước ép đến trước mặt Manh Nha ép cô nhận lấy, Manh Nha càng thêm căng thẳng: “An Tân, tớ thật sự không uống, xin lỗi cậu.”

An Tân kinh ngạc sau đó nhận ra cô đang từ chối nên cũng hiểu lại bắt đầu trò cũ: “Hóa ra cậu không thích tớ, tớ cứ tưởng cậu tốt với mọi người hơn rồi vẫn là không muốn làm bạn với tớ.”

Khóe môi Manh Nha giật nhẹ, đây là nam trà xanh đó ư?

Lạc Trầm hừ nhẹ một tiếng, ánh mắt rũ xuống không nói câu nào cũng tạo ra không khí áp lực vô hình.

Bạc Y Y cùng Tang Phụng ngồi bàn trên chớp mắt cảm thấy quả nhiên là đặc sắc, đó giờ chỉ thấy nữ trà bây giờ thấy nam trà cũng là cảm thán.

“Này, cho tôi đi, tôi không có uống sữa nhưng tôi khát.” Trữ Văn Đông ở bàn bên hướng tới An Tân cười nói

An Tân vẫn nhận ra bản thân bị Trữ Văn Đông ghim nhưng không biết lí do, vẫn thức thời mà không dám đắc tội.

“Thế cho cậu.”

Trữ Văn Đông nhận lấy chai nước thì cười một tiếng nói cảm ơn, ánh mắt sáng lên nhìn Lạc Trầm.

Lạc Trầm chỉ hạ mắt cười nhạt, đã cảnh cáo như thế rồi còn lì lợm, phiền phức như thế muốn anh đích thân ra tay sao?

~

Trữ Văn Đông dựa lưng vào tường hút điếu thuốc, Lâm Thánh Kiệt miệng gặm bánh mì đứng ở khu phòng nghỉ riêng.

Lạc Trầm sau khi thay bộ đồ bóng rổ thì đi ra nhìn bọn họ không nói lời nào, dáng người cao lớn cùng khí chất quá nổi bật lôi cuốn.

“Này, cậu nhắm tới An Tân là vì Manh Nha sao?” Trữ Văn Đông dập điếu thuốc hỏi

Lạc Trầm không phản bác: “Chướng mắt.”

Trữ Văn Đông cùng Lâm Thánh Kiệt cười lớn giống như trêu chọc, bởi vì hôm đó đột nhiên Lạc Trầm lại kêu Trữ Văn Đông chuyền bóng cho An Tân mà phải làm cho hắn ta không đạt, bọn họ còn nghĩ là An Tân đắc tội gì đó ai mà ngờ là động trúng hắc liên hoa của anh.

Lâm Thánh Kiệt cười nuốt bánh mì xuống: “Xem ra hắc liên hoa hấp dẫn hơn, hỏi làm sao hôm đó tôi chỉ mới muốn học nhóm chung với Manh Nha đã thấy cậu vội đánh dấu chủ quyền rồi.”

Lâm Thánh Kiệt cùng Trữ Văn Đông cứ cho rằng Lạc Trầm sẽ thích mẫu người như Bạc Y Y thuần khiết trong sáng, cơ bản thì quan hệ của hai người họ rất tốt, so với nữ sinh khác thì tốt hơn nhiều nhưng bất ngờ Lạc Trầm lại chú ý đến Manh Nha.

“Vì một hộp sữa mà cho toàn trường mỗi ngày uống sáu hộp, cậu cũng ác thiệt.” Trữ Văn Đông vẫn là cảm thán

Lạc Trầm hừ cười một tiếng.