Chương 21: Con thỏ quyết làm hồ ly, thiếu niên giăng sẵn bẫy tóm lấy

Ngày hôm sau Manh Nha đến lớp liền nở nụ cười tươi với mọi người, nam sinh lẫn nữ sinh đều chào hỏi mà đặc biệt là cô đã bắt đầu nói chuyện với nam sinh nhiều hơn trước.

Mọi người kích động bởi vì nhận ra sự chủ động của cô cũng nhận ra bản tính Manh Nha rất tốt.

Đặc biệt là nam sinh bắt đầu đi ngang qua lớp học của Manh Nha nhiều hơn.

Lạc Trầm vừa đến lớp chỉ nghe tiếng cười rộn ràng mà xung quanh lớp có nhiều người qua lại hơn, Manh Nha ngồi một chỗ đang nói chuyện vui vẻ với mấy người trong lớp, có nam có nữ.

Anh nhớ, cô không tiếp xúc nam sinh.

Đó là lý do anh luôn yên tâm nhưng giờ đây xem ra cô không cần sống nữa mà tìm đường chết.

“Này Lạc Trầm, hắc liên hoa lớp chúng ta hôm nay chủ động bắt chuyện với mọi người đó, hóa ra Manh Nha lại là kiểu người gần gũi hòa đồng như thế.” Trữ Văn Đông nhìn thấy Lạc Trầm đã phấn khích không che giấu

Mày Lạc Trầm nhếch nhẹ khó thấy, ánh mắt đen sâu nhìn Manh Nha đang nở nụ cười tươi, gương mặt bừng sáng thanh thoát làm nam sinh xung quanh mê mẩn ngắm nhìn.

Quá giỏi.

Lạc Trầm nhanh chóng hừ lạnh cười, xem ra con thỏ này quyết tâm làm hồ ly tới cùng.

Anh không nên nhân từ, không nên để cô dần dần làm quen với sự cường đại kiểm soát của anh, lý ra ngay từ đầu trực tiếp quăng lên giường ngay.

Lạc Trầm ngồi xuống ghế sau đó lấy điện thoại ra, một trang web bán đồ chơi người lớn hiện ra, anh đặt hết đồ bên trong còn đặt thêm mười tuýp thuốc mỡ.

Đôi mắt tĩnh lặng khó lòng nhận ra chỉ là từ người anh tản ra luồng khí quá đáng sợ khiến ai cũng đột nhiên rùng mình.

Chuông reo vào lớp, Manh Nha quay về bàn ngồi, nụ cười chợt tắt khi thấy Lạc Trầm đang ngẩng đầu nhìn cô, rõ ràng gương mặt dịu dàng không hề biểu cảm tức giận hay khó chịu nhưng lại làm Manh Nha áp lực sợ hãi.

Giống như trước khi bão đến thì trời thường bình yên.

“Hôm nay bạn học Manh Nha xem ra rất được chào đón.” Lạc Trầm lời nói tuy nhẹ nhưng cơ bản từng chữ nói ra đều nhấn nhá

Manh Nha cười xuề xòa: “Mình, mình chỉ muốn hòa nhập với mọi người.”

Cách này rất có ích, hôm nay cô nói chuyện với nam sinh, mọi người liền cho rằng cô không khó gần, không chỉ tiếp cận mỗi Lạc Trầm lại càng tạo sức hút làm mọi người lãng quên đi chuyện trên diễn đàn.

Lạc Trầm cười lên lạnh lẽo thấu xương: “Cậu tự ý chọn cách này dập tắt tin đồn, xem ra đã tính đường bằng mọi cách cách xa tôi nhỉ?”

“Haha…”

Sao anh biết hay thế? Bị nắm thóp, Manh Nha chỉ cười gượng.

Sau đó giờ ra chơi, lớp của Manh Nha được vây quanh rất nhiều, nam sinh qua lại đông hơn trước đều vì muốn ngắm nụ cười của đóa hắc liên hoa nghìn năm kiêu sa.

Nếu bạch liên hoa thuần khiết, trong sáng không tì vết làm người ta thấy muốn bảo vệ, che chở.

Thì hắc liên hoa xinh đẹp, kiều diễm giờ đây đang dùng sự mị hoặc của mình làm say đắm lòng nam nhân.

Lạc Trầm nhìn đơn hàng lớn đã được đóng gói vận chuyển thì cười lạnh, có gan làm thì có gan chịu, đến lúc đó có khóc cũng đừng nghĩ anh sẽ bỏ qua.

“Manh Nha, cậu uống đi, tớ mua cho cậu đó.” một nam sinh trong lớp tiến tới cầm theo một hộp sữa Vinamilk cho cô

Manh Nha ngạc nhiên.

Lạc Trầm bên cạnh nhìn nam sinh kia lại nhìn Manh Nha do dự, anh nghiêng đầu nhìn cô, trong ánh mắt đều lộ ra tia cảnh cáo chết chóc.

Cậu thử nhận xem.

Manh Nha nuốt nước bọt.

“Cậu không thích sao? Tớ tưởng cậu bắt đầu thân thiện rồi, hóa ra vẫn chỉ thích mỗi…” nam sinh tên An Tân có chút rầu rĩ nói

“Tớ nhận, cảm ơn.” Manh Nha vươn tay cầm lấy

Một tiếng rắc vang lên.

Cây kẹo trong tay Lạc Trầm cư nhiên bị gãy.

Tay cầm hộp sữa của Manh Nha run lên.

~

Bạc Y Y vốn tính tình hiền hoà dễ mến, ban đầu không nói chuyện với Manh Nha nhiều vì thấy cô quá khó gần mà Bạc Y Y lại là kiểu thẹn thùng ít nói nên càng không có quan hệ tốt với Manh Nha.

Nhưng mà từ lúc Manh Nha bắt chuyện với mọi người thì mối quan hệ xung quanh cô trở nên tốt hơn.

Manh Nha và Bạc Y Y ở trường cũng là hai thần thái đối nghịch nên ai cũng mặc định bọn họ ở hai đầu chiến tuyến.

Thật ra là không phải chỉ vì định kiến đó mà hai người họ mới không làm bạn với nhau.

Bạc Y Y ở phòng thay đồ để thay đồ thể dục, Manh Nha vừa vặn thay xong bước ra.

“Manh Nha, ừm, tớ có chuyện muốn hỏi cậu.” Bạc Y Y có chút xấu hổ nói

Manh Nha nhìn bộ dạng lúng túng kia thì chủ động nói: “Cậu nói đi.”

“Ừm thì… tớ muốn hỏi làm sao ngực cậu to được thế?”

Manh Nha: “...”

Nếu cô nói trời sinh thì sao?

Sau đó mọi người thấy hai nữ thần hắc bạch đi bên cạnh nhau còn trò chuyện rất vui vẻ khiến ai cũng kinh ngạc.

Cơ bản gấp đôi nhan sắc càng làm người ta phải nhìn theo không rời.

Sân trường vì sự xuất hiện của hai người họ mà trở nên nháo nhào, không ít nam sinh vây quanh ngắm nhìn.

Lạc Trầm tay cầm quả bóng xoay nhẹ, ánh mắt hờ hững nhìn Manh Nha đang đi cạnh Bạc Y Y, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra khi cô cột tóc lên, đôi mắt hồ ly nhẹ xếch khi cô cười trông vô cùng cuốn mắt.

Trong đầu anh chỉ nghĩ, những món đồ chơi được giao kia sớm thôi sẽ ở trên người cô.

Tiết học hôm nay là buổi kiểm tra cuối kì của môn thể dục, nội dung là truyền bóng.

Nam sinh thi trước, nữ sinh thi sau.

Manh Nha ngồi trên sân dưới tán cây nhìn nam sinh đang thi nhau đánh bóng.

Lúc này có một chuyện kỳ lạ, người quăng bóng cho nam sinh An Tân trong lớp là Trữ Văn Đông, không biết tại sao bóng lần nào quăng ra không mạnh thì nhanh, không nhanh thì lệch hướng làm An Tân không đánh được quả nào.

Thầy thể dục nổi giận la: “Em có biết đánh bóng không đấy?”

Bạn nam An Tân kia nhận ra là Trữ Văn Đông cố ý nhưng không mách được, hắn ta vẫn là kẻ có tiếng nói trong lớp và ISW.

Lạc Trầm quăng quả bóng một đường xuống đất, nở ra nụ cười nhạt.

Cứ thế An Tân bị đánh không đạt, không thể kêu oan mà cũng không biết đắc tội Trữ Văn Đông chỗ nào.