Manh Nha tuy rằng rất nhát gan nhưng lâu lâu sẽ rất mạnh mẽ một cách ngu ngốc.
Ở trường Manh Nha là đóa hoa kiêu sa, nam sinh yêu mến rất nhiều nhưng đều ngại vì cô sẽ tự động biết đường né tránh bọn họ, tuy thái độ khách sáo nhưng rõ ràng không thể đến gần.
Bọn họ cũng biết cô là con gái cưng của mẹ.
Chỉ là dạo gần đây trong trường ISW có lời đồn, bọn họ nhìn thấy Manh Nha hay đi cùng Lạc Trầm sau mỗi buổi học đêm về một khu biệt thự.
Huống chi đột nhiên Manh Nha lại được sắp chỗ ngồi cạnh Lạc Trầm càng dấy thêm dư luận.
Ai cũng nói Manh Nha thế mà lại là kiểu bám theo thiếu gia nhà giàu.
Manh Nha vào lớp dạo gần đây hay bị để ý, tuy rằng ở lớp thái độ của Manh Nha và Lạc Trầm không gọi là thân, anh vẫn lịch sự hòa nhã nhưng đồn chắc chắn phải có mới đồn được.
“Này Manh Nha, trên diễn đàn trường đều đang hỏi có phải cậu ôm chân Lạc Trầm không?”
“Phải đó, có người nói thấy hai người đi cùng nhau về.”
Manh Nha sửng sốt theo phản ứng đầu tiên là cứng ngắc vì chột dạ.
Cùng lắm bọn họ đều ghen tị, cơ bản Lạc Trầm là đại nhân vật ở ISW mà cả thành phố A cũng phải mang theo sự kính nhường luật bất thành văn, anh đối với ai cũng ôn hòa lịch thiệp riêng chuyện liên quan đến tình cảm nam nữ là không bao giờ xuất hiện.
Mà Manh Nha xinh đẹp mê hoặc lại mang theo sự nhẹ nhàng thanh thoát làm nam sinh hận không thể yêu được, với vẻ ngoài trời sinh như thế cho dù gọi là quyến rũ được Lạc Trầm cũng không lấy làm lạ.
“Hèn gì đó giờ cậu không để ý nam sinh nào, hóa ra chỉ để ý mỗi Lạc Trầm.”
“Không phải, bọn tớ ở cùng một khu, mình mới chuyển nhà nên trùng hợp thôi.” Manh Nha vội giải thích
Tang Phụng hiểu rõ tính cách Manh Nha, Manh Nha mặc dù nhút nhát nhưng chuyện nam nữ thì mù tịt huống chi lần đó nhìn rõ Manh Nha rõ ràng sợ Lạc Trầm hơn.
“Thật ra là có tớ đi chung nữa nhưng tớ thì về trước nên Manh Nha mới đi riêng với Lạc Trầm một đoạn, có cả Thánh Kiệt và Văn Đông, các cậu có thể hỏi.”
Mọi người trong lớp nghe Tang Phụng nói thì ồ một tiếng sau đó không bàn luận nữa.
Manh Nha cảm kích nhìn Tang Phụng như sắp khóc.
Nếu không dập tắt dư luận thì về sau ở ISW này Manh Nha sẽ mang theo danh tiếng bám chân muốn bò lên giường của Tiểu Hứa Thiếu thành phố A.
Bây giờ giải thích là thế nhưng cơ bản trong lòng mỗi học sinh ở ISW đều đã mặc định như vậy trong lòng.
Dính dáng đến Lạc Trầm thì chỉ có nữ sinh muốn từ anh thượng vị, trèo cao hoặc là làm ‘bạn giường’ cho anh vung tiền mặc dù anh trước nay đối với chuyện nam nữ không dính dáng liên quan nhưng đó là suy nghĩ cơ bản mà ai cũng nhìn ra.
Manh Nha vốn đã sợ anh nay càng sợ hơn, cho nên càng muốn cách xa anh.
Cô không chịu được lời bàn tán.
Trước tiết ôn thi buổi tối, Manh Nha ngồi ăn phần ăn do nhà trường phát cho mỗi học sinh lớp mười hai, cô cắn một miếng lớn.
Gần đây mẹ Manh kiếm được một việc làm khá tốt nhưng bù lại phải tăng ca nhiều.
Ba Manh vẫn còn loay hoay ở công ty để cứu vớt cho nên hầu như chỉ có một mình cô ở nhà.
Mẹ Manh thường để sẵn đồ ăn cho cô, vẫn là ít tinh bột, đường, chất béo cả đạm chỉ có rau hoa quả chất xơ.
Nếu nhà trường không ra phúc lợi này, cô sẽ đói chết.
Lạc Trầm đã nghe về lời đồn, anh không tỏ ra thái độ gì vẫn hòa nhã với mọi người, không ai dám hỏi trực tiếp anh vì không dám xâm phạm chuyện riêng của anh.
Manh Nha kéo ghế cách xa Lạc Trầm nhất có thể.
Lạc Trầm ngậm cây kẹo trong miệng, ánh mắt vẫn điềm tĩnh nhận ra Manh Nha thế mà lại cách xa anh thêm.
Anh hừ một tiếng nhỏ.
Manh Nha đột nhiên rùng mình, kì lạ, trời có lạnh đâu.
Lúc ra về, Lạc Trầm chỉ vừa đóng quyển tập lại thì Manh Nha đã vụt một cái chạy ra khỏi bàn đi về, anh nghiêng đầu chỉ kịp nhìn thấy chiếc chân trắng mịn đang đeo tất trắng của cô biến mất.
Phiền phức thật.
“Thánh Kiệt, cậu điều tra giúp tôi xem ai là người đăng bài lên diễn đàn.”
Lâm Thánh Kiệt đương nhiên hiểu ý định của Lạc Trầm, hắn gật đầu: “Được thôi, sẽ dọn dẹp tin đồn này.”
Trữ Văn Đông bên cạnh bổ sung lại cười cợt: “Kẻ đó chán sống rồi dám động đến Tiểu Hứa Thiếu của Hứa Gia.”
Lâm Thánh Kiệt cùng Trữ Văn Đông làm bạn với Lạc Trầm cũng lâu nên hiểu, anh nghiêm cẩn, ôn hòa, ít nói nhưng khi có chuyện thì cách giải quyết rất dứt khoát, đại biểu cho câu một dao ngay chỗ hiểm đoạt mạng.
Lạc Trầm vốn không thích rắc rối cũng không thích ai xen vào chuyện của anh nên kẻ này dám tung tin đồn thì chắc chắn đã tự biết đang tìm đường chết.
Lạc Trầm cụp mắt đem tập dẹp đi, trong lòng một cổ khó chịu bực tức, mới kéo được khoảng cách một chút lại bắt đầu tăng lên.
Đám người ở ISW đúng là thích ầm ĩ.
Lúc này Manh Nha đang đi song song bên cạnh Tang Phụng, Tang Phụng thấy cô rầu rĩ cũng biết là chuyện trên diễn đàn.
“Nha Nha, đừng nghĩ nữa, cậu cũng biết trường này đặc biệt chỉ hóng những chuyện đến Lạc Trầm mà.”
“Mình biết nhưng mà…”
“Này, hay cậu thử vui vẻ nói chuyện với nam sinh đi như thế sẽ đập tan tin đồn hơn.” Tang Phụng đưa ra gợi ý: “Dù sao ở trường chắc mẹ cậu không biết đâu.”
Manh Nha suy nghĩ, trước kia mẹ Manh nắm rõ vì bà rảnh bây giờ bà cũng đi làm nên tính toán thì lời Tang Phụng rất có lí.
Manh Nha cũng rất muốn có thêm bạn cũng không muốn trong mắt mọi người là kiểu khó gần kiêu căng nên cảm thấy rất ổn.
“Được.”
Chỉ là Manh Nha không nghĩ, quyết định này triệt để dồn cô vào đường cùng bị sói lang cắn nuốt.