Chương 18: Là cậu quyến rũ tôi

Ngày hôm sau nhà trường thông báo, để khuyến khích tinh thần học của khối mười hai nên sau này trước giờ học ôn luyện buổi tối sẽ cho mỗi học sinh một phần ăn kèm nước uống.

Manh Nha đầu tiên là sửng sốt nghệt mặt ra sau đó là mừng rỡ cười đến ngoác mồm, thế thì có thể no bụng không còn nhìn cây bút ra đùi gà nữa.

“ISW muôn năm.” Manh Nha không kìm được mà tung hô

Tặng cho giải thưởng là căn nhà còn phát thức ăn cho học sinh, phúc lợi này quá là tốt.

Lạc Trầm tay xoa xoa cây kẹo thầm nhìn Manh Nha đang tung hô cùng Tang Phụng thì cong môi.

“Lạc Trầm, thi xong lớp tổ chức liên hoan, cậu tham gia không?” Lâm Thánh Kiệt ở bên cạnh nhìn anh hỏi

Lạc Trầm suy nghĩ gì đó, những năm trước anh không tham gia, thật chất là không hứng thú, cảm thấy vô cùng tẻ nhạt nhưng năm nay lại khác, anh có thứ làm anh phải chú ý bận tâm.

Huống chi đây là cơ hội.

“Đi.”

Nói xong ánh mắt nhìn đến Manh Nha, một ý định nảy ra trong đầu anh.

Lúc ra về, Manh Nha lần nữa bộ về nhà trên con đường quen thuộc, cô vốn muốn tìm xe hàng bán xiên nướng hôm qua nhưng kiếm mãi không thấy, kì lạ, xe hàng đó cô thấy rất lâu rồi, đều bán ở đây kia mà.

Lạc Trầm đi phía sau thấy cô dòm ngó tìm kiếm, anh rất nhạy bén biết cô đang tìm cái gì, anh hừ một tiếng.

“Đừng tìm nữa, xe hàng đó qua góc bên cổng sau rồi.”

Manh Nha kinh ngạc khi nghe giọng nói lạnh như băng mang theo sự khó chịu không hài lòng thì quay đầu.

Cô ngu ngơ hỏi: “Sao lại ra sau?”

“Tại sao phải ở trước?”

“...”

Manh Nha không hỏi nữa, cảm giác có hỏi cũng không hỏi được gì còn bị mang tức.

Cô chậm rãi đi bộ về nhà, vấn đề mấy ngày nay Lạc Trầm đều đi cùng cô, cô không hiểu cuối cùng không nhịn được hỏi.

“Rõ ràng nhà cậu đâu ở khu này?”

Lạc Trầm dừng chân đứng chắn trước mặt cô, anh cao tận 1m87 còn cô chỉ cao gần 1m65 cho nên lúc nào nhìn cũng như che hết người nhỏ nhắn của cô.

“Đúng là nhà tôi ở hiện tại không ở khu này.” anh đáp

Vốn Manh Nha định nói thì Lạc Trầm lần nữa cất giọng ôn nhuận: “Nhưng khu này là của tôi.”

Manh Nha: “???”

Khu biệt thự này chỉ có tám căn hộ, tất cả đều thuộc sở hữu của anh bởi vì đó là quà sinh nhật năm mười sáu tuổi mà ba nuôi Thượng Hạo tặng cho anh.

Bây giờ chỉ còn bảy căn vì một căn anh đã đem làm giải thưởng cho Manh Nha.

Manh Nha trực tiếp cứng họng đến há hốc.

“Nói cách khác, bảy căn còn lại đều là nhà tôi, cho nên, hàng xóm nhà cậu chỉ có mỗi tôi.”

Đó là lí do cô không bao giờ thấy ai khác, hàng xóm cũng không.

Cảm giác như bị cô lập.

Manh Nha bắt đầu không ngăn được suy nghĩ lung tung.

Nói vậy căn nhà cô đang ở chắc không phải từng là của anh? Không đúng đó là trường tặng cô mà.

“Căn nhà của cậu, tôi vốn định mua nhưng nhà trường đã giành trước, tôi lại rất thích làm hàng xóm duy nhất của cậu nên mới không tranh.”

Một câu giải thích xóa đi suy nghĩ vụng về của cô, cô nhìn anh bắt đầu cảnh giác: “Cậu sẽ không làm ra chuyện gì chứ?”

“Theo cậu là chuyện gì?” Anh hỏi ngược

Đột nhiên nhìn thái độ bắt đầu phản kháng nghi ngờ ngược lại anh càng làm anh thấy hứng thú, cơ bản trước nay cô chỉ thuận theo hoặc hèn nhát chạy trốn còn chưa từng hỏi ngược anh.

“Ai mà biết được.” cô lẩm bẩm nhỏ

Thính giác của Lạc Trầm rất thính, anh nghe được chỉ cười một tiếng: “Vì vậy tôi nên làm chuyện nên làm trong đầu cậu nghĩ nhỉ?”

Manh Nha: “!??”

Sau đó Manh Nha bị Lạc Trầm kéo vào một góc khuất, ánh đèn cũng không chiếu vào được, cơ bản hoàn toàn bị bóng tối bao trùm.

Đầu Manh Nha nhảy số rất nhanh, cô không quen sự thân mật quá mức này liền có ý giãy giụa.

“Lạc Trầm, không được.”

Lạc Trầm tỏ ý không vui hỏi: “Không được cái gì?”

“Chúng ta không thể.” cô cắn môi lắp bắp nói

“Manh Nha, nhìn tôi.”

Manh Nha vô thức nghe lệnh mà ngẩng đầu nhìn Lạc Trầm, dưới bóng tối chỉ có ánh đèn nhạt nhòa, thiếu niên gương mặt tuấn mỹ, ánh nhìn sâu thẳm như đọc thấu tâm can của người đối diện.

Nét mặt Manh Nha trời sinh quyến rũ, nhất là đôi mắt hồ ly sắc sảo cùng bí ẩn, tựa như ánh trăng lấp lánh trong đêm tối, vừa trong suốt vừa mê hoặc.

Mỗi khi đôi mắt xếch lên mang nét tinh anh đầy thách thức và sự nghịch ngợm, như thể cô luôn giấu kín một bí mật nào đó chỉ chờ cơ hội để bộc lộ.

Cho dù cô có toát lên vẻ dịu dàng nhưng vẫn chứa sự tinh quái làm anh phải thổn thức không thể rời mắt.

“Là cậu quyến rũ tôi.” Lời nói anh nhẹ nhàng phảng phất theo tiếng thầm than

Manh Nha khó hiểu, cô quyến rũ anh lúc nào?