Chương 17: Con hồ ly này quá ngu ngốc

Có con thỏ chui vào hang nào ngờ không phải hang thỏ mà là hang sói.

Có con thỏ muốn trốn chạy nào ngờ chưa kịp chạy đã bị bắt lấy mần thịt.

~

Tiết học của lớp mười hai lúc nào diễn ra cũng căng thẳng, thời gian hầu như tận dụng từng phút giây để giải đề.

Manh Nha ngồi một bên căng não vắt óc suy nghĩ cách giải bài toán khó thì Lạc Trầm lại ngồi bên cạnh xoay xoay cây bút.

Giống như anh đang nhìn đề tự giải trong đầu.

Manh Nha phát hiện anh là kiểu ghi nhớ lâu cùng siêu nhạy bén nhìn nhận vấn đề rất nhanh.

Đây đích thị là học bá trong truyền thuyết.

Cô rất muốn hỏi bài anh nhưng nhớ lại nụ hôn kia liền mặt đỏ bừng không có can đảm, da mặt cô mỏng vẫn là bị dọa còn chưa hết sợ.

Xem như việc đó là nằm mơ, cô sẽ không nhớ lung tung nữa.

Lạc Trầm nhìn biểu cảm thất thường biến hóa liên tục của Manh Nha thì khó hiểu, lúc thì bất an, lúc thì sợ hãi, lúc thì đỏ mặt, rốt cuộc cô đang nghĩ đến vấn đề gì?

Nhưng trước hết tại sao cô lại bày ra dáng vẻ thèm thuồng với cây bút đang cầm trên tay, đại loại chính là muốn ăn nó.

Manh Nha mấy ngày học ở trường vào ban đêm đều không được ăn no, cơ bản lượng thức ăn nạp quá ít, mẹ Manh hầu như vẫn không có ý tăng lượng đồ ăn cho cô.

Vì vậy lúc này cô đang đói, đích thị rất đói cho nên trước mặt cô, cây viết biến thành cái đùi gà nướng thơm ngon.

Manh Nha nhìn đến không chớp mắt, cô còn ngửi được mùi thơm của gà nướng.

Lạc Trầm nhướng mày bày ra vẻ khó hiểu sau đó chỉ thấy Manh Nha há miệng cắn cây bút lại vì cắn mạnh mà đau răng nên nhăn mặt.

Lạc Trầm đột ngột tỉnh táo thông minh hơn, anh bật cười.

“Có chuyện gì thế?”

Lạc Trầm nén cười đáp lời cô dạy toán: “Em chỉ là thấy một chuyện hài thôi.”

Cô giáo toán cũng không truy hỏi, mọi người cùng lắm chỉ nhìn xuống anh rồi lại tiếp tục giải đề.

Manh Nha xoa xoa miệng nhăn nhó lúc này hoàn toàn bị cơn đói lấn át mà không quan tâm xung quanh.

Sau khi kết thúc Manh Nha rầu rĩ đi về, sắp được ăn rồi dù chỉ là rau trộn và sữa chua cùng ít cơm nhưng vẫn đỡ hơn không có gì bỏ bụng.

Thơm quá.

Bên cánh mũi Manh Nha đột nhiên phảng phất một mùi thơm lừng của thịt nướng, cô nhìn trước mặt là gian hàng bán xiên que thì nuốt nước bọt.

Ánh mắt cô chớp vài cái thiếu điều sắp chảy nước miếng ra khỏi miệng.

Mấy ngày nay để dành được mười lăm ngàn, hẳn là mua được một xiên.

Manh Nha chậm chạp đứng trước gian hàng làm ông chủ bán hàng cũng nhận ra.

“Bạn học, một xiên mười ngàn thôi.”

Manh Nha nuốt nước bọt ừng ực, mua một xiên chắc không ngại đâu nhỉ?

“Em chỉ lấy một xiên có được không?” Manh Nha đi đến trước xe hàng lúng túng nói

Ông chủ là một người đàn ông trung niên tầm ba mươi ngoài cũng gọi là trẻ nhìn nữ sinh ngại ngùng cũng biết cô không đủ tiền lại nhận ra được sự thèm thuồng trong mắt cô đối với xiên thịt thì không đành lòng.

Huống chi nữ sinh này lại xinh đẹp nên ông chủ cũng muốn tạo thiện cảm.

“Tặng em thêm hai xiên.”

Manh Nha sửng sốt đến kinh ngạc, cô chớp mắt hỏi: “Thật sao ạ?”

“Học sinh các em học cũng vất vả mà.” nói xong ông chủ còn nở nụ cười tươi

Manh Nha gật gật đầu liên tục nói cảm ơn.

Lúc nhận lấy hộp đồ ăn còn chưa kịp trả tiền thì đã có một bàn tay ngăn lại.

Manh Nha bất ngờ ngẩng nhìn lại thấy chiếc cằm cương nghị cùng hàng mi dài đổ xuống của Lạc Trầm, anh đứng bên cạnh sắc mặt lạnh băng.

Anh móc bóp lấy ra tờ năm mươi ngàn đưa đến cho ông chủ: “Không cần trả lại.”

Sau đó Manh Nha bị Lạc Trầm hiên ngang lôi đi trong sự sửng sốt.

Ông chủ nhìn nam sinh nữ sinh rời đi thì lắc đầu cười cũng hiểu hành động bảo vệ ‘bạn gái’ của nam sinh kia.

~

Lạc Trầm một bụng không vui, giống như lúc thấy ảnh cô gửi cho quản lý ở Đế Xa xin vào làm, một cổ ghen tuông kỳ lạ làm anh muốn bắt cô về trừng phạt.

Manh Nha không hiểu cô chọc giận anh chỗ nào chỉ là miệng cô đang nhai thịt, một tay cầm hộp đồ ăn, tay kia cầm xiên que gặm chỉ chớp mắt nhìn anh đi bên cạnh.

“Ngon không?” Lạc Trầm nghiến răng tỏ vẻ không hài lòng

Manh Nha gật đầu thành thật thú nhận: “Rất ngon.”

Cô còn không sợ chết chìa chiếc hộp còn một xiên đến trước mặt anh: “Cậu ăn không?”

Lạc Trầm quả nhiên vẫn thấy con hồ ly này quá ngu ngốc dễ bị đám sói bên ngoài rình rập muốn bắt về.

Lạc Trầm bị cô chọc đến trán nổi đầy gân xanh, anh lườm cô: “Cậu nhận hai xiên của người khác dễ như thế không sợ bị bỏ thuốc à?”

Manh Nha: “???”

Cô hơi sợ mà nhìn xiên que trong tay, hù dọa cái gì kì thế?

Lạc Trầm hừ một tiếng túm lấy cổ cô: “Sau này đừng có tùy tiện nhận đồ ăn của người khác.”

Quả nhiên quen biết lâu dài nói chuyện nhiều mới nhận ra sự hòa nhã, thân thiện của Lạc Trầm toàn bộ là lừa người.

Manh Nha tuy gật đầu nói biết rồi nhưng vẫn ăn hết ba xiên thịt mới về nhà.