Chương 13: Không cần lấy thân báo đáp

Thượng Quan Phù cảm thấy khó thở không thôi, không ngờ tránh được một Hàm Phúc vương lại phải gặp thêm một Trịnh Quốc công.

Trịnh Quốc công này chính là ngũ hoàng tử điện hạ của hoàng thượng, có sinh mẫu là Như phi cũng rất được hoàng đế coi trọng. Hắn có tên húy là Tiêu Thừa Ân, so với những hoàng tử khác thì danh tiếng lại khá bình thường.

Nói cách khác, Tiêu Thừa Ân chính là kiểu nam nhân mọi mặt đều ngang bằng nhau, đảm bảo cho hắn cuộc sống không bị người khác khinh thường. Hiện tại, hắn vẫn chỉ là một điện hạ không mấy nổi bật, đặc biệt là khi so với Hàm Phúc vương Tiêu Kính Dung có thế lực mạnh mẽ như mặt trời ban trưa.

Chỉ là không ngờ, người này chẳng phải là tầm thường gì cho cam, mà chỉ là đang giấu tài. Thượng Quan Phù mặc dù chỉ là phận nữ nhân, nhưng đối với chuyện triều chính cũng không đến mức là dốt nát.

Từ trước đến nay, ấn tượng của nàng với Trịnh Quốc công thực sự rất mờ nhạt. Ngoài việc hắn là hoàng tử và là phó đô đốc của Cấm Vệ Quân ra thì thực sự không còn biết gì khác.

Nếu không phải hôm nay gặp hắn giữa nơi rừng không mông quạnh này, nàng cũng không ngờ thân thủ của hắn cao siêu đến mức này.

Nhưng nghĩ lại thì cũng hợp lý, bởi vì dù sao để luyện ra được một thân võ công đầy mình như vậy thì chắc chắn phải là người ngày đêm thao luyện từ thuở còn nhỏ. Không là đồ đệ của mấy môn phái giang hồ thì cũng là con cái nhà vương nhà tướng, chứ không thể là thường dân được.

Tiêu Thừa Ân là phó đô đốc của Cấm Vệ Quân, cũng chính là người đang đảm nhận trọng trách quản lý quân gác thành. Vị trí này nhìn qua tưởng như là bình thường, nhưng thực chất lại rất quan trọng.

Quân gác thành là lực lượng quan trọng bậc nhất, bảo vệ thành trì kiên cố của hoàng gia, đồng thời cũng là thành trì dễ làm phản nhất trong các cuộc binh biến. Ai nắm được thế lực này đồng nghĩa với việc nắm được con át chủ bài, chính vì vậy các đời đế vương đều cực kỳ kiêng kỵ.

Cấm Vệ Quân hiện tại được quản lý bởi năm vị đô đốc chỉ huy khác nhau, theo như Thượng Quan Phù được biết thì có tổng cộng năm lệnh bài điều động cùng một lệnh bài chỉ huy. Cái quan trọng nhất tất nhiên là do hoàng đế nắm giữ, còn năm lệnh bài còn lại được giao cho các quý tộc dòng dõi của khai quốc công thần, công khai kiềm chế lẫn nhau.

Tiêu Thừa Ân lại là phó đô đốc, nói cách khác thì hắn là hoàng tử nhưng lại làm việc dưới trướng kẻ xưng thần với mình. Có lẽ cũng chính vì lẽ này cho nên mọi người cũng không mấy coi trọng hắn, bởi vì hắn chưa được như Tiêu Kính Dung có thể đảm đương trọng trách liên quan đến nội thành.

Chính vì vậy, việc hắn xuất hiện ở đây dẹp loạn sơn tặc cũng là điều hết sức dễ hiểu.

Thượng Quan Phù suy nghĩ một lát, liền cảm thấy vị này có chút ‘’trong ngoài bất nhất’’, thực sự không thể coi thường.

‘’Sao vậy? Cô nương hình như vẫn chưa tỉnh táo lắm?’’

‘’Không có gì đâu, chẳng qua ta không nghĩ lại được cứu giúp mà thôi. Cứ nghĩ đến nơi hoang vắng thế này thì đã không còn đường lui rồi. Hôm nay ta nợ người một mạng, mai sau có gì sẽ báo đáp.’’

‘’Haha, không cần phải báo đáp đâu. Cô nương gặp chuyện đã đủ xui rồi, ta không muốn mấy cái ràng buộc thế sự đó làm ảnh hưởng đến nhân duyên tốt của hai ta.’’

Thượng Quan Phù thực sự có chút bất ngờ, không nghĩ đến người này lại đứng đắn tới vậy. Nàng lại bất chợt nhớ đến Hàm Phúc vương kia, nếu là hắn thì có khi đã yêu cầu lấy thân báo đáp rồi.

Nhìn thấy nàng quá bất ngờ, hơi thở lại hỗn loạn nên Tiêu Thừa Ân liền chủ động lên tiếng: ‘’Ta thấy cô nương có hơi mệt rồi, dù sao cô cũng là nữ nhân sức yếu tay mềm. Để ta cho người đưa cô nương hồi phủ, phần báo đáp gì đó thì cô không cần phải lo lắng đâu.’’

Thượng Quan Phù nghe nói vậy, trong lòng càng cảm thấy muốn báo đáp cho vị này hơn. Người ta đường đường là hoàng tử, tiền tài cùng quyền lực tất nhiên không cần đến lượt tướng phủ phải lo, có điều Thượng Quan Phù cũng không nghĩ tới việc lấy thân báo đáp.

Hay nói cách khác, đối với nàng hình thức báo đáp đó là vớ vẩn nhất.

‘’Đại ca thật là chính nhân quân tử, nếu như đã xem ta như duyên lành, vậy thì mai sau xin hẹn ngày báo ân.’’

‘’Ta biết cô không muốn lấy thân báo đáp, nhìn thân thủ cô thì liền biết xuất thân cũng không tầm thường. Nếu như ta không nhầm thì trên xe ngựa của cô hình như có lệnh bài của…’’

‘’Phải, quả đúng như điện hạ nghĩ.’’

Tiêu Thừa Ân nghe vậy, sắc mặt hơi đanh lại, lộ ra vẻ nghiền ngẫm. Thế nhưng, hắn cũng không có dấu hiệu đổi ý.

‘’Nghe nói Hữu tướng phủ chỉ có tiểu thư dòng chính, không có dòng thứ. Vì vậy cho nên cô nương đây e rằng thân phận vô cùng quý trọng, là thiên chi kiều nữ của tướng gia rồi.’’

‘’Điện hạ đã nói quá lời rồi, ta chỉ có chút võ công phòng thân thôi. Sinh ra trong tướng phủ, khó mà gọi bằng mấy chữ thiên chi kiều nữ lắm.’’

Tiêu Thừa Ân cười lớn, sau đó hơi phất tay một cái.

Toàn bộ lực lượng đang án binh bất động từ nãy đến giờ bỗng dưng hô lên một tiếng, ám thị việc chấp hành mệnh lệnh. Thượng Quan Phù khẽ nhìn qua toán người khí thế uy nghiêm này, nhất thời cảm giác được hơi thở hoàng gia ở ngay bên cạnh.

Tất cả bọn họ đều nghiêm túc chỉnh tề, không có lệnh thì tuyệt đối không hành động.

‘’Để ta đưa cô nương về đến tướng phủ, xem như tạ tội một phần với tướng gia. Dù sao lỗi cũng là do ta thất trách, mới để đám sơn tặc này lộng hành.’’ Tiêu Thừa Ân từ lời nói đến cử chỉ đều hết sức chuẩn mực, rất có chí khí của người đọc sách.

Chính vì vậy, ấn tượng của Thượng Quan Phù đối với hắn cũng rất tốt.

‘’Đa tạ điện hạ, cứ cho người đưa về là được, không cần phiền đến phụ thân.’’

Tiêu Thừa Ân ngẫm nghĩ một lúc, cảm thấy cũng có lý nên đành đáp: ‘’Ta lẫn trong đoàn người, hộ tống xem như phép tắc thôi. Tướng gia trước sau gì cũng biết, cô nương không cần phải lo.’’

Nói rồi, hắn lệnh cho người kiểm tra lại xe ngựa của Thượng Quan Phù. Sau khi xác nhận chiếc xe không có vấn đề gì lớn, Tiêu Thừa Ân mới yên tâm cho nàng cùng các nha hoàn bước lên.

Thượng Quan Phù ngồi trong xe, lẳng lặng suy ngẫm về mọi chuyện xảy ra trong hôm nay. Hiển nhiên nàng cũng hiểu trong chuyện ngày hôm nay có quá nhiều điều kỳ lạ, nhưng lại không tiện kể ra với bất kỳ ai.

Đám sơn tặc này nếu như những người võ công cao cường như Tiêu Thừa Ân mà lại có thể đánh dẹp được hết, vậy tại sao thế lực này vẫn tồn tại?

Quan lại triều đình ai cũng có chút chuyện dơ bẩn của riêng mình, xem ra là tướng phủ đã vô tình đắc tội thế lực nào rồi đây. Chỉ là không rõ, rốt cuộc người đứng phía sau có dụng ý gì?