Quyển 1 - Chương 38: Lão luyện

Hai gã sai vặt đang ngồi trong một quán trà bên ngoài Như Ý Phường, dõi mắt theo hai cô nương vừa từ trong tiệm bước ra. Trông họ chẳng hề tay xách nách mang gì, chỉ có một cô nương tay cầm một gói giấy dầu nhỏ, đang cầm một miếng gì đó, vừa đưa cho người còn lại vừa nói chuyện.

Bọn họ liếc nhìn nhau một cái, rồi xông thẳng vào Như Ý Phường.

"Này, đã bán gì cho hai con nhỏ đó vậy?" Một gã sai vặt hét lên. "Không được bán đồ bậy bạ, lỡ ăn vào đau bụng thì chúng ta không tha cho ngươi đâu."

Người tiểu nhị trong tiệm bị quát đến ngơ ngác, vội nhìn ra ngoài, vẫn còn thấy được bóng lưng của Thất Tinh và Thanh Trĩ.

"Hai vị đang nói đến hai vị tiểu thư đó sao?" Tiểu nhị nói: “Chúng ta đâu có bán gì cho họ đâu. À, cái đó là điểm tâm chúng ta dùng để mời khách... ăn được cả mà."

Nói rồi, hắn chỉ vào đĩa điểm tâm trên bàn, nhìn hai gã sai vặt.

"Hai vị khách quan đây, có muốn nếm thử không ạ?"

...

...

"Không mua gì, cũng không bán gì sao?" Ninh nhị thập tứ lang ngáp một cái, rồi phất tay ra hiệu cho tỳ nữ đang gảy đàn dừng lại.

Hai gã sai vặt gật đầu: "Hình như là họ muốn bán thứ gì đó, nhưng Như Ý Phường nói phải xem xét trước chứ không mua ngay."

"Thế mới phải chứ, làm gì có chuyện mua bán tùy tiện như vậy được." Ninh nhị thập tứ lang gật đầu hài lòng: “Hai con nhóc đó thì có cái gì đáng để bán chứ. Ai mà thèm mua đồ của chúng, chúng có gì nào, trừ phi là bán thân vào thanh lâu."

Nói đến đây, hắn ta tự mình bật cười.

"Này, các ngươi nói xem, nếu chúng nó định vào thanh lâu bán mình, ta có nên ngăn cản không?"

Nói xong, hắn ta liền vỗ đùi cười ha hả.

"Không ngăn, không ngăn! Tiểu gia ta đây còn đích thân đến ủng hộ nữa là."

Nói đến đây, ánh cười trong mắt hắn ta lại lóe lên những tia sáng ranh mãnh.

Đúng rồi, bán vào thanh lâu chẳng phải là xong hết sao? Dì cứ phải vòng vo tam quốc nói gì mà để cho chúng biết sự đời gian khó. Một khi đã vào thanh lâu rồi thì coi như cách biệt với đời, cần gì phải biết sự đời nữa.

Hai đứa con gái mười lăm mười sáu tuổi, không cha không mẹ, không họ hàng thân thích, lại sống một mình ngoài thành. Chỉ cần một cái bao tải trùm lên rồi lôi đi bán, thì ai mà thèm để ý chứ?

Cách này đúng là không tồi, giải quyết một lần cho xong.

Ninh nhị thập tứ lang xoa cằm.

Hắn ta đúng là quá thông minh, quá tài giỏi!

Ý nghĩ này khiến Ninh nhị thập tứ lang phấn chấn hẳn lên, đứng bật dậy.

"Đi!" Ninh nhị thập tứ lang nói: “Nhân lúc thúc phụ không có ở nhà, chúng ta ra ngoài chơi thôi."

Vốn là con độc đinh trong nhà, chẳng ai dám quản hắn ta. Chỉ có điều, vì muốn hắn ta kế thừa sự nghiệp, hai năm nay thúc phụ cứ luôn ép hắn ta học mấy chuyện nha môn, thật là phiền chết đi được.

Mấy ngày nay, vị tri phủ mới đến đang cho kiểm tra lại thuế ruộng đất, nên thúc phụ phải dẫn người xuống các huyện để trình lên cho tri phủ một bộ hồ sơ hợp tình hợp lý.

Nhân lúc thúc phụ đi vắng, hắn ta có thể ra ngoài chơi bời cho thỏa thích vài ngày.

Lê thì ăn đã ngán, tỳ nữ gảy đàn cũng nghe đã chán, phải đến thanh lâu tìm chút gì mới mẻ thôi.

...

...

Trong lúc Ninh nhị thập tứ lang đang vui vẻ ở thanh lâu, thì ở một nơi khác, Thất Tinh và Thanh Trĩ lại đang bận rộn trong Như Ý Phường.

Hôm đó họ đến tay không, và ngày hôm sau cũng lại đến tay không.

Tuy nói là muốn tặng cho Ngụy đông gia một chiếc xe lăn, nhưng tất cả vật liệu đều do Như Ý Phường cung cấp. Họ xin một căn phòng, một chiếc xe lăn làm dở, rồi ngày ngày ở trong đó đυ.c đυ.c đẽo đẽo.

Lục chưởng quỹ đẩy Ngụy đông gia đi ngang qua đây, nghe thấy tiếng động bên trong, Ngụy đông gia liền hừ một tiếng.

"Còn phải lo cho nàng một ngày ba bữa nữa chứ.” Ông cụ nói: “Bọn trẻ bây giờ không biết là mặt dày hay mặt mỏng nữa. Cứ nói thẳng là đến ăn chực đi, nể tình nàng là con cháu đời sau, lẽ nào ta lại từ chối được sao? Cứ phải bày vẽ ra đủ thứ chuyện."

Lục chưởng quỹ sửa lời: "Đây là quy củ, chứng tỏ đứa bé này rất tuân thủ quy củ."

"Hừ, đúng là biết quy củ thật, biết là không thể vì tư lợi mà báo thù, nên mới nói là Thuận Đức Lâu bị ức hϊếp." Ngụy đông gia khịt mũi nói: “Chứ người ta ở Thuận Đức Lâu còn chẳng biết mình bị ức hϊếp nữa là."

Tuy lúc đó không hỏi, nhưng sau đó Ngụy đông gia đương nhiên đã cho người đi dò la lai lịch của hai cô bé này. Họ là hai cô nhi sống một mình ngoài thành. Ông cũng đã biết cái gọi là Ninh nhị thập tứ lang ngang ngược ở Thuận Đức Lâu là chuyện gì, kẻ mà hắn ta va phải chính là họ, thứ mà hắn ta chặn cũng chính là đường bán con mồi của họ.

"Không biết là bậc trưởng bối nào đã dạy dỗ ra một đứa ranh mãnh như vậy." Ngụy đông gia lại nói: “Tuổi còn nhỏ mà dùng đến quy củ thì ra vẻ già dặn lắm."

Thế nhưng, Lục chưởng quỹ lại đang nghĩ đến một chuyện khác.

"Vị Việt lão tiên sinh ở Hạnh Hoa Sơn kia không phải là người nhà chúng ta, cũng không biết nghề mộc. Dân làng nói ông ấy chỉ là một thầy đồ dạy học, vậy nghề mộc của cô bé này là học từ ai?" Ông nói: “Là cha của con bé sao? Dân làng nói, họ chưa từng thấy cha của cô bé này, năm đó con bé một mình mang tro cốt của mẹ đến đây nương tựa ông ngoại."

Nếu thật sự là người nhà mình, một cô nhi đến Hứa Thành nương tựa, thì thế nào cũng phải tìm đến nhà chính báo một tiếng để gửi gắm chứ.

Còn nếu không phải, vậy thì cô bé này từ đâu mà biết đến họ?

Mà xem ra còn biết rất rõ nữa là đằng khác.

Từ cách đến cửa, cách xin gặp, cách nói chuyện, cho đến cử chỉ, tất cả đều ra dáng một người lão luyện.