Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Lạc Cửu Châm

Quyển 1 - Chương 36: Xem giày cỏ

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Lục chưởng quỹ, Lục chưởng quỹ.”

Tiểu nhị xách đôi giày cỏ, ló đầu vào từ bên ngoài một gian phòng và cất tiếng gọi.

Bên trong có một người đàn ông trung niên đang cúi đầu gảy que tính. Món đồ này dường như đã mọc dính vào tay ông cả ngày lẫn đêm, đến nỗi đám tiểu nhị còn lén nói đùa với nhau rằng đến tối đi ngủ Lục chưởng quỹ cũng không chịu buông ra.

Vừa nghe tiếng gọi, Lục chưởng quỹ chẳng thèm ngẩng đầu, gắt lên: “Có chuyện gì thì nói thẳng ra, gọi hồn đấy à!”

Tiểu nhị ngập ngừng một lát rồi mới bước vào: “Bên ngoài có người đến bán, ờm, một món nghề, nói là muốn mời đông gia xem qua một chút.”

Vẫn không ngẩng đầu, Lục chưởng quỹ đáp: “Muốn bán cái gì thì cứ nói thẳng ra, đừng có huênh hoang đòi mời đông gia xem xét, có cái gì mà hiếm lạ chứ…”

Nói đến đây, ông ngẩng đầu liếc qua một cái. Ánh mắt vừa chạm phải đôi giày cỏ mà tiểu nhị đang giơ lên, ông suýt nữa thì cắn phải lưỡi mình.

“Không phải là đôi giày cỏ này chứ.”

Tiểu nhị gật đầu, vẻ mặt vừa khinh bỉ vừa bất đắc dĩ: “Chứ còn gì nữa, chính là giày cỏ, lại còn tự xưng là tay nghề độc nhất vô nhị. Ta học nghề bao nhiêu năm nay có biết giày cỏ thì có tay nghề độc đáo gì đâu? Chẳng lẽ đi vào là bay được hay sao?”

Trong lúc hắn còn đang lẩm bẩm, Lục chưởng quỹ đã chau mày, im lặng nhìn đôi giày cỏ. Trông ông có vẻ như đang xem xét rất kỹ, nhưng lại cũng giống như đang thất thần.

Tiếng lẩm bẩm của tiểu nhị ngừng lại, cậu có chút do dự: “Lục chưởng quỹ, ngài, ngài muốn xem thử sao?”

Lục chưởng quỹ đặt những que tính chưa bao giờ rời tay xuống, đưa tay nhận lấy đôi giày cỏ.

Tiểu nhị kinh ngạc, thật sự muốn xem sao?

Lục chưởng quỹ cầm đôi giày cỏ xem tới xem lui một lúc, dường như cũng không nhìn ra được gì, nhưng ông không vứt đi, mà trầm ngâm nói: “Để ta mang cho đông gia xem.”

Tiểu nhị sững sờ, trơ mắt nhìn Lục chưởng quỹ cầm đôi giày cỏ đi vào phía sau.

Thật hay giả vậy? Đôi giày cỏ này thật sự có gì đặc biệt sao?

Hiệu đồ nghề Như không lớn lắm, đi qua một xưởng chế tác có phần bừa bộn là đến một gian nhà.

Cửa nhà đóng chặt, các cửa sổ cũng khép kín.

Lục chưởng quỹ gõ nhẹ lên cửa: “Đông gia.”

Bên trong không một tiếng động, nhưng Lục chưởng quỹ không nản lòng, ông tiếp tục gõ, hết ba tiếng lại đến ba tiếng nữa.

Cuối cùng, trong cửa cũng có người lên tiếng: “Được rồi, được rồi, ta còn chưa chết đâu.”

Giọng nói nhỏ, trầm khàn, có chút yếu ớt, đồng thời vang lên tiếng bánh xe lăn.

Lục chưởng quỹ vội đẩy cửa bước vào, thấy một người đang ngồi trên xe lăn từ phòng trong đi ra. Đó là một lão giả tóc râu bạc trắng, mặc bộ y phục vải thô, sắc mặt u uất, dường như rất không vui vì bị làm phiền.

“Ngươi có phải rảnh rỗi quá rồi không? Ngày nào cũng gõ cửa phòng ta.” Ông cụ nói.

Lục chưởng quỹ không để tâm đến lời ông cụ, chỉ đưa đôi giày cỏ ra.

Lão giả liếc qua, vẻ mặt càng thêm khó chịu: “Làm giày mới làm gì, giày trên chân ta vẫn còn đi tốt chán.”

Nói đoạn, ông cụ khẽ vén vạt áo lên, để lộ ra đôi chân.

Trên chân ông cũng đang đi một đôi giày cỏ.

“Kẻ tàn phế như ta có cần dùng đến chân đâu, cũng chẳng làm hỏng giày, một đôi này đủ để ta đi cho đến lúc chết rồi.”

Ông cụ tự giễu càu nhàu, nhưng Lục chưởng quỹ hoàn toàn không để tâm, ngắt lời ông cụ: “Không phải làm cho ngài, là có người đến bán tay nghề, muốn mời đông gia xem qua.”

Lời lải nhải của lão giả chợt ngưng lại, ông cụ nhìn chằm chằm vào đôi giày cỏ trên tay Lục chưởng quỹ.

“Lại có…” Vẻ mặt ông cụ có chút kinh ngạc: “Vẫn còn có người đến bán giày cỏ sao?”

-

Một đôi tay hơi khô héo giơ đôi giày cỏ ra chỗ có ánh sáng, xoay tới xoay lui, xem xét tỉ mỉ.

“Giày cỏ đan bằng cỏ bồ tươi thì đi thế nào được?” Giọng lão giả đầy vẻ khinh thường. “Người bây giờ làm việc càng ngày càng nóng vội, đến cả thời gian phơi khô cỏ bồ cũng không muốn đợi.”

Lục chưởng quỹ cảm thấy ông cụ lại cậy già lên mặt rồi: “Vẫn còn thấy có người đan giày cỏ đã là tốt lắm rồi. Lão Ngụy kia, ông mau xem có đúng không đi, đừng có hễ có cơ hội là lại dạy đời người khác, biến thành một lão già đáng ghét.”

Nói năng chẳng chút khách khí, vị chưởng quỹ này trông còn giống đông gia hơn.

Thế nhưng, Ngụy đông gia lại chẳng hề để tâm đến thái độ của vị chưởng quỹ. Ông cụ thích càu nhàu, và cũng không ngăn người khác càu nhàu.

Tay của Ngụy đông gia vuốt ve một nút thắt cỏ trên chiếc giày, trầm giọng nói: “Gọi nàng vào đi.”

“Vậy là đúng rồi.” Lục chưởng quỹ khẽ thở dài. “Sau chuyện đó, đã rất lâu rồi không thấy ai đến. Hóa ra, vẫn chưa hoàn toàn thất truyền.”

Ngụy đông gia cười lạnh: “Biết đâu chỉ là một kẻ lừa đảo kiếm ăn qua ngày thôi. Nền móng cơ nghiệp đã bị hủy hoại hết cả rồi, những kẻ còn sót lại thì có khác gì đám tôm cá thối nát đâu. Thất truyền đi có khi lại hay.”

Lục chưởng quỹ liếc ông cụ một cái, rồi phất tay áo bỏ đi.
« Chương TrướcChương Tiếp »