Quyển 1 - Chương 34: Chơi xấu

Thất Tinh nhìn vẻ mặt biến đổi đầy kịch tính của cô nha hoàn thì bất giác mỉm cười: "Ta không đi chuyển gỗ dựng nhà đâu, nhiều như vậy dựa vào chúng ta thì chuyển chậm lắm." Nàng chỉ vào hai cành cây: "Ta chỉ dùng nó để làm một món đồ nhỏ thôi."

Thanh Trĩ "ờ" một tiếng, tinh thần vừa cố gắng vực dậy lại uể oải hẳn đi. Ai da, xem ra chỉ trông cậy vào hai người họ thì chậm quá rồi.

"À phải rồi, hôm nay chúng ta phải vào thành một chuyến nữa."

Nghe thấy câu này, Thanh Trĩ lại ngẩng đầu lên, lòng thấp thỏm không yên. Con mồi hôm qua vẫn còn đây, lẽ nào lại muốn đi thử vận may lần nữa sao? Đến tửu lầu khác ư? Hay là ra chợ?

"Không phải đi bán con mồi đâu." Thất Tinh nói. "Thứ ta có thể bán được đâu phải chỉ có mỗi con mồi."

Nói rồi, nàng chỉ tay vào trong nhà.

"Em xem, ta còn biết cả nghề mộc nữa đấy."

Thanh Trĩ ngoảnh đầu nhìn lại, trong nhà đã không còn trống trải như trước nữa. Ngoài chiếc giường nhỏ của mình, giờ đây còn có thêm bàn vuông, ghế tựa, bàn dài nhỏ, thậm chí có cả một cái giá hoa. Trên giá còn đặt một bình hoa bằng gỗ, bên trong cắm mấy bông hoa khô mà tiểu thư đã phơi...

Ban đầu, Thanh Trĩ thật sự không thể ngờ rằng, những món công cụ kỳ lạ mà tiểu thư mua về lại có thể làm ra được nhiều thứ đến vậy.

Tuy tất cả đều chưa được điêu khắc hay sơn phết, trông có phần đơn sơ và mộc mạc, nhưng khi dùng lại chẳng hề thua kém những món đồ gỗ của Lục gia chút nào.

Cho nên…

"Ta muốn đến phường thợ mộc mà lần trước chúng ta đã tới xem sao."

Thanh Trĩ thu lại ánh mắt, nhưng trên mặt không hề có vẻ vui mừng phấn khởi vì tìm thấy con đường sống mới, trái lại, đôi mày nàng ấy vẫn nhíu chặt: "Tiểu thư, nhưng tên Ninh nhị thập tứ lang kia chắc chắn sẽ lại gây khó dễ cho chúng ta."

Ninh nhị thập tứ lang làm theo lệnh của Lục gia, không chỉ đơn thuần là không cho họ bán con mồi, mà là muốn dồn họ vào chỗ chết, không cho họ có đường sống.

Vậy thì cho dù họ làm gì đi nữa, cũng đều sẽ bị hắn gây khó dễ mà thôi.

Hôm qua hắn ta đã náo loạn ở Thuận Đức Lâu, thì hôm nay hắn ta cũng có thể đến phường thợ mộc gây chuyện.

Thất Tinh "ồ" một tiếng: "Sẽ không đâu. Món đồ lần này ta bán rất đắt giá. Nếu phường thợ mộc đã nhìn trúng rồi thì sẽ không sợ lời đe dọa của Ninh nhị thập tứ đâu."

Rất đắt giá ư? Quả thật, thương nhân trọng lợi, nếu món đồ đó thực sự có giá trị, họ sẽ chẳng màng đến thể diện của công tử nhà nào cả.

Đối với Thanh Trĩ lúc này, sự khéo léo của tiểu thư đã đạt đến mức mà nàng ấy không tài nào đoán được.

Lần này tiểu thư định làm món đồ tinh xảo gì đây?

Thanh Trĩ lập tức phấn chấn hẳn lên, vội hỏi: "Là thứ gì vậy ạ?"

Thất Tinh rút một nắm cỏ đưa cho con lừa gầy đang lượn lờ quanh đó nhai cho vui miệng, còn mình thì xách phần còn lại đi sang một bên rồi ngồi xuống.

"Giày cỏ." Nàng đáp.

...

...

"Công tử——"

Hai gã sai vặt hớt hải chạy vào hoa sảnh.

"Hai con nha đầu kia lại vào thành rồi ạ."

Ninh nhị thập tứ lang đang gối đầu lên đùi mỹ tỳ ăn lê bèn "hừ" một tiếng: "Hai con nha đầu này cũng thật là không biết điều!"

Nói rồi, hắn ta ngồi bật dậy.

"Chẳng lẽ hôm qua ta đã quá khách sáo với chúng rồi sao?"

Hai gã sai vặt vội gật đầu lia lịa: "Đúng vậy ạ, hôm qua công tử đúng là quá hiền rồi, chẳng dữ dằn chút nào cả."

Ninh nhị thập tứ lang cười "hì" một tiếng, đoạn đưa tay sờ lên má mỹ tỳ: "Biết sao được, bản công tử ta trước nay vốn dịu dàng như vậy mà."

"Công tử." Mỹ tỳ cười duyên nói: "Người không cần lo lắng đâu. Hai con nha đầu đó ngốc nghếch không hiểu chuyện, chứ người của Thuận Đức Lâu thì thừa hiểu mà. Bọn họ biết công tử không thể đắc tội, tự khắc sẽ cho hai đứa nó ăn bế môn canh thôi. Công tử không cần phải đích thân ra mặt nữa đâu, nếu người lại tự mình đi thì hoá ra lại nể mặt chúng quá rồi."

Cũng phải. Ninh nhị thập tứ lang trước nay vốn không bao giờ làm việc cho người khác. Lần này đích thân đến tửu lầu gây sự, lại còn đặc biệt cho người canh ở cổng thành để nắm được động tĩnh của con nha đầu kia ngay tức khắc, coi như cũng không uổng công cô cô hắn ta thường xuyên mang điểm tâm tới cho rồi.

Nếu chuyện gì sau này cũng cần hắn ta phải ra mặt, thì đúng là quá đề cao hai con nha đầu đó rồi.

"Ta đây tranh giành hoa khôi với Hoàng công tử còn chưa từng nể mặt đến thế." Ninh nhị thập tứ lang hừ lạnh một tiếng, đoạn nói với hai gã sai vặt: "Các ngươi cứ theo dõi chúng là được. Bất kể chúng định bán cho nhà nào, cho dù là bán cho người dân bình thường trên phố, cũng phải đuổi đi cho ta."

Hai gã sai vặt vâng dạ.

"Nhưng mà, công tử ạ." một gã sai vặt ngập ngừng nói: "Hình như bọn họ không mang theo con mồi đến."

"Đúng đúng." Tên còn lại cũng gật đầu: "Hơn nữa, họ cũng không đến Thuận Đức Lâu mà đi về phía chợ phía đông rồi ạ."