Hậu viện lại trở nên yên tĩnh, đám tiểu nhị vẻ mặt lúng túng quay người lại nhìn hai cô gái.
Thanh Trĩ cầm chiếc bánh hoa quế, đứng ngẩn người ra. Trong khi đó, vị A Thất kia vẫn ngồi trên chiếc ghế dài, bánh hoa quế trong tay đã ăn xong, nhưng trong lòng bàn tay vẫn còn vương lại vụn bánh. Đúng lúc đám tiểu nhị nhìn sang, nàng đang ngửa đầu đổ nốt chỗ vụn đó vào miệng.
Ăn sạch đến thế cơ à, đám tiểu nhị sững người một lúc, lúc thế này mà vẫn còn nuốt trôi được sao?
"A Thất cô nương, Tiểu Thanh cô nương, chuyện này..." một gã tiểu nhị lẩm bẩm.
"Thú săn của chúng ta đều sạch sẽ cả." Thanh Trĩ nghẹn ngào nói.
Đám tiểu nhị nghe vậy liền vội vàng an ủi: "Chúng ta biết mà." "Chúng ta đương nhiên biết chứ." "Tiểu Thanh cô nương, cô đừng buồn." "Haiz, cái tên Ninh nhị thập tứ lan này thật là..." "Sao lại xui xẻo đúng lúc hắn lên cơn điên thế không biết."
Sao lại xui xẻo đến vậy? Thanh Trĩ cắn môi dưới, Ninh nhị thập tứ lan ư? Ninh gia, ở Hứa thành, làm việc trong phủ nha... Vậy thì chắc chắn là người nhà mẹ đẻ của Nhị phu nhân rồi.
Nhà mẹ đẻ của Nhị phu nhân có bảy tám huynh đệ, nhưng lại chỉ có duy nhất một mụn con trai. Để thể hiện sự cưng chiều, người ta đã xếp thứ tự cho hắn theo các nữ tử sắp trong tộc, vì vậy mới gọi là Nhị thập tứ lang.
Được cả nhà nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, chiều chuộng đến mức hư hỏng không ra thể thống gì.
Hắn là do nhà họ Lục sai khiến! Cố ý đến đây để bắt nạt tiểu thư của chúng ta!
Thanh Trĩ thật muốn hét lớn lên như vậy.
"Thôi được rồi." Giọng của Thất Tinh vang lên từ phía sau, nàng cũng đã đứng dậy. "Chuyện đã xui xẻo rồi, thì đừng làm mọi người thêm phiền lòng nữa." Nàng gọi Thanh Trĩ: "Chất đồ lên xe đi."
Thanh Trĩ nén nước mắt gật đầu, đi nhặt lại những con thú săn bị gia nhân của Ninh nhị thập tứ lang vứt đi, đám tiểu nhị cũng tranh nhau vào giúp.
Chẳng mấy chốc, xe đã được chất đầy. Người phụ trách thu mua của Thuận Đức Lâu là Trương béo cũng nghe tin mà vội vã chạy tới, vẻ mặt cũng đầy tức giận.
"Sao lại xảy ra chuyện thế này." Ông ta cũng luôn miệng nói xui xẻo, rồi nhìn hai cô gái, thở dài một hơi, lấy ra một nắm tiền đưa qua, "Chỗ này các cô cứ cầm trước, coi như là tiền công đi lại vất vả."
Thất Tinh lắc đầu, lễ phép cảm tạ: "Không mua không bán, sao có thể nhận tiền của Trương đại thúc được ạ."
Trương thu mua định khuyên thêm, nhưng Thất Tinh kiên quyết từ chối, cảm ơn một lần nữa, rồi dắt con lừa gầy kéo Thanh Trĩ rời đi. Nhìn bóng lưng hai người họ, Trương thu mua lại thở dài.
"Tên công tử bột Ninh nhị thập tứ lang này lên cơn điên gì vậy? Trừ gian diệt bạo à? Đầu óc hắn có vấn đề chắc?" Ông ta hỏi đám tiểu nhị.
Đám tiểu nhị làm sao mà biết được.
"Chắc không phải là nhắm vào A Thất và Tiểu Thanh đấy chứ?" một gã tiểu nhị đoán, giọng có vài phần thương cảm: "Tên công tử bột này xưa nay vốn háo sắc..."
Tuy quần áo thô sơ nghèo nàn, nhưng cả A Thất và Tiểu Thanh đều rất xinh đẹp.
"Cũng không đúng, từ đầu đến cuối Ninh nhị thập tứ lang còn chẳng thèm liếc nhìn họ lấy một cái." Một gã tiểu nhị khác lắc đầu: "Nếu là để uy hϊếp, thì cũng không nên chỉ yêu cầu chưởng quỹ không mua thú săn của họ. Chưởng quỹ vừa đồng ý là hắn rút lui ngay."
Chẳng phải nên chủ yếu quấy rầy hai cô nương này sao? Nào là dọa nạt, uy hϊếp, dụ dỗ các kiểu.
"Thôi thôi, ai mà biết được tên công tử bột ăn no rửng mỡ này đang nghĩ cái gì." Trương thu mua nói.
Những kẻ công tử bột này nào có nghĩ rằng một câu nói lúc rửng mỡ của mình sẽ gây ra phiền phức cho bao nhiêu người, thậm chí có thể khiến người ta không có cơm ăn.
"Cậy nhà hắn có ông già làm quan lại, ai mà dám đắc tội chứ. Ta phải đến xin lỗi ông ta đây."
Nói xong, ông ta nhổ một bãi nước bọt rồi đi về phía đại sảnh.
Đám tiểu nhị lắc đầu thở dài bàn tán một lúc, lúc nhìn ra con hẻm bên ngoài thì đã không còn thấy bóng dáng hai cô gái và chiếc xe lừa đâu nữa.
-
-
Thanh Trĩ ngẩng đầu lên, cố gắng tỏ ra vui vẻ hơn: "Tiểu thư, chúng ta ra chợ bán đi. Lần trước có bà cụ mua trứng gà rừng của chúng ta, còn nói muốn thử cả thịt gà rừng nữa đó."
Thất Tinh lắc đầu: "Không được, đến đó vẫn sẽ có người đến gây sự thôi." Nàng khẽ nghiêng đầu nhìn về phía sau.
Thanh Trĩ giật mình quay lại, thấy cách đó không xa có hai người đàn ông dường như đang đi dạo, nhưng khi bắt gặp ánh mắt của nàng ấy, cả hai đều dừng bước nhìn sang hướng khác.
"Chúng đã bám theo chúng ta từ lúc ở Thuận Đức Lâu rồi." Thất Tinh nói với nàng ấy.
Thanh Trĩ nắm chặt tay, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay lã chã rơi xuống: "Sao họ có thể bắt nạt người ta như vậy chứ?"
Thất Tinh hỏi: "Là do nhà họ Lục sai khiến phải không?"
"Tiểu thư khéo tay, Nhị phu nhân thường bắt người làm điểm tâm, mà hơn một nửa số điểm tâm làm ra đều bị bà ta đem về cho nhà mẹ đẻ." Thanh Trĩ nức nở nói, còn bắt chước giọng của Lục Nhị phu nhân: "Để cho Nhượng ca nhi nhà ta nếm thử, Nhượng ca nhi nhà ta kén ăn lắm, người lại yếu ớt."
Nàng ấy cứ ngỡ Nhượng ca nhi này là một đứa trẻ, nào ngờ lại là một gã đàn ông trưởng thành, cao to lực lưỡng, yếu ớt chỗ nào chứ!
"Rốt cuộc họ muốn làm gì!" Thanh Trĩ lấy hai tay che mặt, nước mắt tuôn ra qua kẽ tay: "Rõ ràng là họ có lỗi với tiểu thư, tại sao còn cứ phải ép tiểu thư đến bước đường cùng như vậy?"
Thất Tinh "ừm" một tiếng: "Đúng vậy, làm như thế quả thực không đúng. Người với người hãm hại lẫn nhau, chính là cái họa lớn nhất của thiên hạ vậy."
Hại? Họa? Gì cơ? Thanh Trĩ ngẩng đầu lên với đôi mắt nhòe lệ: "Tiểu thư, người nói gì vậy?"
Thất Tinh đưa tay lau nước mắt trên mặt nàng ấy: "Ta nói là, đừng sợ, làm chuyện xấu, ắt sẽ bị trừng phạt."