Quyển 1 - Chương 24: Mua giường

Nơi này đã là ngoại ô của quận thành Hứa Thành rồi, tiểu thư đi chậm một chút cũng sẽ không quá vất vả.

Nhưng Vương đại thúc cũng đã đánh giá sai, các nàng... hay nói đúng hơn là, tiểu thư đi chưa đến nửa ngày đã tới nơi.

Tiểu thư bước đi không nhanh không chậm, nhưng càng đi càng nhanh, con lừa gầy và Thanh Trĩ đều có chút theo không kịp nàng.

Cuối cùng vẫn là tiểu thư đi chậm lại, và nghỉ ngơi một lát ven đường, rồi mới dẫn nàng ấy và con lừa gầy tiếp tục lên đường.

Thanh Trĩ vịn xe đi phía sau, nhìn con lợn rừng trên xe, rồi lại nhìn tiểu thư đang dắt lừa đi phía trước, trong lòng ngổn ngang bao nhiêu là câu hỏi.

"Tiểu thư." Nàng ấy không nhịn được gọi.

Thất Tinh quay đầu lại, hỏi: "Vẫn còn mệt sao?" Nàng dừng một chút: "Đừng sợ, chúng ta sắp đến nơi rồi."

Nghe câu sau, Thanh Trĩ có chút muốn cười. Trước kia khi nàng ấy kéo tiểu thư về nhà, cũng thường hay nói câu này.

Lời là nói với tiểu thư, nhưng thực ra cũng là nói với chính mình.

Không ngờ tiểu thư lại nhớ, bây giờ lại dùng để an ủi nàng ấy.

Trong lòng Thanh Trĩ vừa chua xót vừa mềm mại, nuốt những câu hỏi đang trào dâng vào trong, lớn tiếng nói: "Tiểu thư, em đã hỏi rõ Vương đại thúc chỗ bán con mồi rồi, cả giá cả ước chừng nữa. Lát nữa cứ xem tài của em, em nhất định sẽ bán đám con mồi này được giá tốt!"

Tiểu thư nhìn nàng ấy, khẽ mỉm cười, gật đầu.

Hôm nay vận may của các nàng không tệ, vừa vào chợ phía Tây đã gặp được người thu mua của một tửu lầu. Đầu tiên là bị hai nàng kéo theo con lợn rừng thu hút, sau khi xem xét, liền sảng khoái thu mua toàn bộ số con mồi.

"Cô nương, người nhà các cô nếu còn săn được con mồi tốt, cứ trực tiếp đến Thuận Đức Lâu tìm ta." Vị quản sự họ Tôn này cười hì hì nói.

Người nhà, các nàng không có người nhà, người nhà chính là tiểu thư, Thanh Trĩ thầm nghĩ, cúi đầu kéo xe không nói gì, nghe tiểu thư đáp một tiếng "Vâng".

Thuận Đức Lâu là một tửu lầu không nhỏ, dỡ hàng ở cửa sau. Mấy người làm bốc dỡ con mồi, tò mò nhìn ngắm hai cô gái, vừa khe khẽ bàn tán "Thợ săn ngoài thành à?", "Ngoài thành có thợ săn từ khi nào vậy?", "Không phải đều là trồng trọt với đánh cá ở hồ sao?"

Thất Tinh và Thanh Trĩ mặc cho người ta nhìn ngắm và bàn tán, im lặng chờ đợi. Rất nhanh, người giữ sổ sách đã thanh toán xong, Thanh Trĩ không giấu được vẻ phấn khích, lay lay tay Thất Tinh: "Chúng ta có tiền rồi."

Thất Tinh cũng gật đầu, gọi vị quản sự đang định rời đi lại, hỏi: "Trong thành này chỗ nào có thể đóng giường không?"

Giường? Vị quản sự hơi ngẩn ra, đồ gia dụng thế này không phải đều do các nam nhân trong nhà lo liệu sao, hai cô bé thì biết xem xét gì?

Nhưng nghĩ đến việc hai cô bé kéo cả con lợn rừng đến bán, chắc là người lớn trong nhà không đi được, vị quản sự suy nghĩ một lát rồi nói: "Chợ phía đông, các cửa hàng thợ mộc đều ở bên đó."

-

Trước kia khi còn ở Lục gia, Thất Tinh tiểu thư ở trong một tiểu viện hẻo lánh, giường ngủ không tinh xảo bằng giường của các tiểu thư trong nhà, nhưng ra khỏi cửa Lục gia rồi, Thanh Trĩ mới biết, dù là giường không tinh xảo thì giá cũng không hề rẻ.

Thanh Trĩ nhìn chằm chằm một chiếc giường nhỏ, trông cũng tương tự như chiếc giường hạ nhân mà nàngấy từng ngủ ở Lục gia, hỏi giá xong, bất giác lẩm bẩm: "Hóa ra mình vẫn luôn ngủ trên lưng ba con lợn rừng."

Tiểu nhị tiếp khách trong tiệm nghe vậy ngẩn người: "Cô nương nói gì vậy? Chỗ chúng ta không có lợn rừng đâu."

Thanh Trĩ nặn ra một nụ cười với hắn ta, cũng lười giải thích, quay đầu nhìn Thất Tinh, có chút tủi thân gọi một tiếng "tiểu thư".

Biết rằng sau khi rời Lục gia, cuộc sống sẽ không dễ dàng, nhưng khi thực sự cảm nhận được thì trong lòng vẫn rất buồn.

Vẻ mặt tiểu thư rất bình tĩnh, nhưng Thanh Trĩ đã thấy tiểu thư vừa rồi xem xét cẩn thận đến mức nào, thậm chí còn vuốt ve những chiếc giường này.

Chắc hẳn là rất thích.

Bây giờ biết rằng để mua những chiếc giường này, dù có bắt hết lợn rừng ở khe Lợn Rừng đem bán cũng không đủ, hẳn là đau lòng lắm.

"Tiểu thư..." Thanh Trĩ khẽ gọi, rồi lại cố gắng lên tinh thần, nói nhỏ: "Đợi về rồi em sẽ giúp người cùng làm bẫy, chúng ta... chúng ta bắt thêm nhiều con mồi, rồi sẽ có một ngày mua được thôi."

Thất Tinh tiểu thư "ồ" một tiếng, lắc đầu: "Không cần."

Không cần? Tiểu thư bỏ cuộc rồi sao? Thanh Trĩ định nói gì đó thì tiểu thư đã nói chuyện với tiểu nhị.

"Chỗ các người có bán dụng cụ không?" Nàng hỏi.

Tiểu nhị dường như không hiểu: "Dụng cụ? Dụng cụ gì ạ?"

Thanh Trĩ có chút hiểu ra, trong lòng nảy ra một ý nghĩ, không lẽ nào...

Giọng tiểu thư đã vang lên, thốt ra những cái tên xa lạ đối với Thanh Trĩ: "Bào đẩy, dao, búa, cưa, thước vuông, ống mực..."

Những cái tên này không xa lạ gì với tiểu nhị, nhưng lại khiến hắn ta càng thêm kinh ngạc, và có chút buồn cười.

"Cô nương." Tiểu nhị cười hỏi: "Chẳng lẽ cô định tự mình đóng giường sao?"

Thất Tinh gật đầu: "Đúng vậy." Nàng mỉm cười với tiểu nhị, giơ tay lên khẽ vẫy: "Tay ta rất khéo."