Khi thiếu niên mười chín tuổi đang suy tư về quyền thế trên đời, thì thiếu nữ mười lăm tuổi lại đang nghĩ xem nên đổi con mồi săn được hôm nay lấy gỗ hay lấy gạo thóc.
Là ăn thêm một bát cơm cho bụng dễ chịu hơn, hay là đóng một cái giường đúng nghĩa để ngủ cho thoải mái hơn.
Ngôi nhà tranh ở ngoại ô Hứa Thành, tắm mình trong ánh nắng ban mai, vẫn còn chút hoang tàn, nhưng đã khác xưa rồi.
Trên mái nhà có khói bếp lượn lờ bay lên, bên cạnh có con lừa gầy đang nhai cỏ khô, một vòng hàng rào bao quanh mảnh rau non xanh mơn mởn, thêm vào bóng dáng hai cô gái, tựa như một bức tranh sống lại, vừa xinh đẹp vừa sống động.
Thất Tinh nhìn tấm ván giường trong nhà, lại húp một ngụm cháo rau Thanh Trĩ vừa nấu xong, trầm ngâm suy nghĩ.
Thanh Trĩ lau vết tro cỏ dính trên mặt, nhìn đám con mồi xếp ngay ngắn thành một hàng trên đất: ba con thỏ, ba con gà rừng.
"Hôm nay "canh"... được không ít nhỉ." Nàng nói.
Giọng nói và sắc mặt đều rất bình tĩnh.
Không giống như lần đầu thấy tiểu thư "ôm cây đợi thỏ" bắt được thỏ mà đầy cảm khái.
Cũng không giống lần thứ hai thấy tiểu thư lại "ôm cây đợi thỏ" bắt được thỏ, lại còn thêm một con gà rừng, mà kinh ngạc và khó hiểu đến thế.
Cũng không còn sự thờ ơ chai sạn của lần thứ ba, thứ tư nhìn tiểu thư mang con mồi về nữa.
Tiểu thư đến khóa cửa còn biết cạy, săn bắn thì có là gì chứ? Tay nghề của tiểu thư khéo lắm!
"Không thể đưa cho dân làng đổi lấy gạo thóc rau màu nữa." Thất Tinh nói.
Thanh Trĩ gật đầu: "Thật ra họ cũng không cần lắm."
Thú rừng là thịt, tuy ai cũng thích ăn thịt, nhưng không phải ai cũng có thể ngày nào cũng ăn thịt được. Thôn làng quanh đây rất nhỏ, dân làng sống nghèo khó, đối với họ, một bao gạo thóc ăn được lâu còn quan trọng hơn một bữa thịt.
"Vì vậy, vẫn nên vào thành mang đi bán thì thích hợp hơn." Thanh Trĩ nói.
Thợ săn không phải đều như vậy sao?
Lên núi săn bắn, mang đi bán, đổi tiền mua gạo thóc.
Thanh Trĩ lại thấy vừa buồn cười, vừa có chút chua xót, nàng ấy chưa từng nghĩ tới, sau khi tiểu thư về nhà lại biến thành thợ săn.
"Ta lại lên núi dạo một vòng xem có săn thêm được con mồi nào không." Tiểu thư thợ săn Thất Tinh uống cạn bát cháo rau, đưa cho Thanh Trĩ, rồi đưa ra quyết định: "Sau đó sẽ mua hai cái giường."
Cuối cùng cũng nói ra chữ "săn", đây là thừa nhận con mồi không phải tự tìm đến đâm đầu vào chỗ chết trước mặt nàng ấy nữa rồi. Thanh Trĩ nhìn tiểu thư, khoảng thời gian về nhà này, tiểu thư gầy đi nhiều, nhưng không khiến người ta cảm thấy yếu ớt, có lẽ là vì đôi mắt đen láy có thần kia.
Có điều, mua giường sao? Giường rất đắt, bán mấy con gà rừng, thỏ rừng thì không đủ đâu.
"Tiểu thư, có cần làm bẫy không?" Thanh Trĩ chủ động hỏi: "Để nô tỳ giúp người."
Thất Tinh cười cười, lắc đầu: "Em không cần giúp, em chuẩn bị xe một chút, chúng ta dùng xe kéo hàng đi."
Còn dùng xe kéo đi nữa, Thanh Trĩ thầm nghĩ, vậy phải bắt được bao nhiêu gà rừng thỏ rừng đây? Bẫy tiểu thư làm lớn lắm sao?
Chắc ý của tiểu thư là hai người bọn họ ngồi xe đi thôi.
Nàng ấy không hỏi nhiều nữa, đáp một tiếng "Vâng", rồi chạy vào bếp lấy một miếng bánh khô.
"Tiểu thư người cầm lấy, đói thì ăn vài miếng, cũng có thể dùng làm mồi nhử." Nàng ấy nói.
Về đây hơn nửa tháng nay, gần như ngày nào tiểu thư cũng ở trên núi, không còn thϊếp đi mê man, không còn ho khan, bệnh tật giày vò hồi ở Lục gia đều đã biến mất, lại còn có thể săn được thú rừng trên núi.
Tuy là núi rừng, nhưng cũng coi như là nhà của tiểu thư, ở nhà của mình thì luôn như cá gặp nước.
Thanh Trĩ không còn lo lắng tiểu thư muốn tìm cái chết, cũng không còn lo lắng tiểu thư thân thể yếu ớt, nên không còn lúc nào cũng kè kè đi theo nàng nữa.
Thất Tinh nhận lấy miếng bánh, lại nhặt cây gậy tre đang dựa bên tường, men theo con đường núi quanh co đi vào rừng sâu.
Đứng giữa núi rừng quay đầu nhìn lại, có thể thấy thấp thoáng ngôi nhà tranh dưới núi và mặt hồ, nhưng người ở dưới núi nhìn lên thì lại chẳng thấy rõ gì cả.
Thất Tinh thu hồi tầm mắt, nhìn về nơi sâu hơn trong núi rừng.
Núi Hạnh Hoa không cao, men theo hồ nước kéo dài ôm trọn một vùng rất lớn, nhấp nhô trùng điệp, có đỉnh cao có vực sâu, vẻ ngoài trông thanh tú, nhưng nơi sâu bên trong thực ra rất hiểm trở, ngoài gà rừng thỏ rừng, cũng ẩn chứa những loài thú hoang có thân hình lớn hơn một chút.