Chương 9

Tuyến thể của Beta không rõ ràng, dù là Chử Hướng Mặc đặc biệt cũng không ngoại lệ. Không biết có phải vì cậu đang cố gắng kiềm chế hay không, tuyến thể kia chỉ hiện lên như một vết đỏ nhạt, không hề mở rộng rõ ràng.

Hạ Khả ngửi thấy mùi tuyết tùng mát lạnh xen chút thanh hương, không kiềm được mà hít sâu một hơi.

Mùi thơm… dễ chịu quá.

Hạ Khả hình như nghe thấy một tiếng ho nhẹ, lúc này mới sực tỉnh, mặt càng đỏ hơn, vội vã dán miếng dán lên.



Vương Vũ vất vả lắm mới đuổi được đám Alpha ngoài cửa đi, vừa vào liền thấy cảnh tượng trước mắt.

Người đàn ông cao lớn nghiêng người tựa vào bồn cầu, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy nhẫn nhịn, thậm chí còn hơi yếu ớt. Cô gái nhỏ nhắn đang ngồi trên đùi anh ta, áp sát vào người, đầu vùi vào cổ anh ta, hình ảnh chẳng phù hợp với thiếu nhi chút nào.

Vương Vũ: …!

Vương Vũ: Anh em tốt của anh ta rốt cuộc đã bị làm gì vậy!!! Mau thả cậu ấy ra!!!

*

Cô – Hạ Khả – một thanh niên ba tốt trưởng thành dưới lá cờ đỏ, có một ngày theo trào lưu mà xuyên không, lại không ngờ rằng là xuyên thẳng vào thân thể người khác.

Đến thế giới này, cô có một thân phận, một chỗ ở, kèm theo một đống nợ. Cô buộc phải sống cuộc đời nghèo kiết xác, đi làm thuê tự nuôi bản thân.

Suốt bốn năm sống ở xã hội này, cô từng làm vô số công việc bán thời gian.

Trong những năm tháng đại học, may mắn thay cô quen được nhân vật chính của thế giới này, trở thành bạn bè đủ để chào hỏi mỗi khi gặp mặt. Không biết có phải nhờ ánh hào quang nhân vật chính hay không, nhưng cuối cùng cuộc sống của cô cũng dễ thở hơn rất nhiều.

Trên người Hạ Khả có một bí mật. Mà dưới bối cảnh "xuyên vào thân xác người khác", thì bí mật này đại khái ai cũng đoán ra được.

Cô là nữ.

Nghe thì có vẻ như chẳng có gì đặc biệt, vì thế giới này cũng có nữ.

Nhưng cô thì khác, cô là nữ… hoàn toàn thuần khiết.

Là một người không có tuyến thể, không có pheromone, không có bất cứ bộ phận nào không nên có… một nữ đúng nghĩa.

Ngay ngày đầu tiên đến thế giới này, Hạ Khả đã biết được sự thật như sét đánh ngang tai ấy.

Một sự thật đầy bi thương.

Người khác xuyên không, ít ra cũng là Alpha, không thì Omega, tệ lắm cũng là Beta, đều có thể hòa nhập xã hội… nhưng tại sao cô lại vẫn là nữ chứ!

Hạ Khả đã quên mất mình vì lý do gì mà xuyên đến đây, cũng quên luôn vì sao bản thân khi đến thế giới này lại có thân phận và chỗ ở.

Có lẽ là ông trời không muốn thu nhận cô?

Nhưng đó không phải vấn đề cô nên nghĩ tới trong tình cảnh nghèo khổ hiện tại.

Trước mắt là chuyện sinh tồn… còn lại đều không quan trọng.

Sống ở thế giới này bốn năm, có vài điều Hạ Khả vẫn hiểu rõ.

Cô giả dạng thành một Beta, bởi vì Beta trong một số khía cạnh khá giống với giới tính bình thường ở thế giới cũ của cô.

Chỉ riêng việc không phản ứng với pheromone đã đủ để cô lựa chọn rồi.

Với Hạ Khả mà nói, pheromone chẳng khác gì nước hoa, có thể ngửi được mùi, nhưng không cảm nhận được chút hấp dẫn hay áp lực nào.

Nếu hỏi Hạ Khả, nhân vật chính của thế giới này là ai…