Cô từng nghĩ pheromone của Chử Hướng Mặc chỉ cần được đánh dấu tạm thời hoặc cậu tự đánh dấu người khác là có thể ổn định lại, nhưng lại hoàn toàn quên mất Chử Hướng Mặc chính là Beta đặc biệt nhất trong thế giới này.
Không ai biết nên làm gì khi một Beta phát cuồng pheromone.
Hạ Khả cảm thấy sau gáy mình bị đè mạnh xuống.
“Á!” Hạ Khả nhỏ giọng kêu đau, cô không có tuyến thể, liền quay đầu nhìn về phía người đàn ông, định chất vấn thì lập tức bị ánh mắt như đang bốc cháy của đối phương làm cho giật mình, nhất thời không dám nói gì.
Ngay giây tiếp theo, người đàn ông bỗng siết chặt eo cô lại. Hạ Khả cảm thấy phần eo bị bóp đến đau, cả người liền bị nhấc bổng lên, không khống chế được mà ngã vào lòng đối phương.
Chử Hướng Mặc ôm lấy cô gái nhỏ nhắn mảnh mai, nhanh chóng bước vào phía trong nhà vệ sinh. Có lẽ vì cơ thể không khỏe nên bước chân hơi loạng choạng, thế nhưng cô gái trong lòng lại không hề bị ảnh hưởng.
Chàng thanh niên gần như không còn chút sức lực nào ngồi xuống nắp bồn cầu đã được khử trùng. Có thể vì thiết bị lọc không khí vẫn đang hoạt động không ngừng, Hạ Khả cảm thấy pheromone trong không khí dường như đã loãng hơn trước.
Đến lúc này cô mới phát hiện… cô bị ôm ngồi lên đùi cậu ta.
Hạ Khả: ???
Loáng thoáng, Hạ Khả hình như nghe thấy tiếng ồn ở cửa nhà vệ sinh.
Nhưng không có thời gian để suy nghĩ, cô nghe thấy giọng khàn khàn vang lên.
“Giúp tôi dán vào.”
Hạ Khả căng thẳng: “Dán… dán cái gì?”
Cô không nhận ra tay cậu lại vòng trở lại sau gáy mình từ lúc nào. Một tay khác đang siết chặt eo cô, như thể sợ cô chạy mất.
Chàng thanh niên nhìn cô chằm chằm bằng đôi mắt đen sâu thẳm như hố xoáy. Giọng nói nghe có vẻ hơi gấp gáp nhưng vẫn còn lý trí.
“Trong túi áo tôi.”
Hạ Khả vội vàng tìm kiếm. Có lẽ vì lúc tìm không cẩn thận mà tay cô khẽ chạm phải người kia. Cái chạm nhẹ này giống như đang vuốt ve, khiến cô nghe thấy cậu khe khẽ bật ra vài tiếng rên trầm thấp quyến rũ.
Hạ Khả: …!
Hạ Khả: Có phải mình vừa làm chuyện gì không nên làm không vậy!!!
Hạ Khả quyết định nhanh chóng chấm dứt chuyện này. Không cần soi gương cô cũng biết bộ dạng của mình giờ chắc chắn rất khó miêu tả.
Cô tuyệt đối không có ý gì với chị em hết!
Hạ Khả lấy được một miếng dán ức chế pheromone từ túi áo của Chử Hướng Mặc. Loại này cô từng thấy đồng nghiệp dùng, liền nhanh chóng xé bao, định đưa cho cậu.
Thế nhưng lại thấy đối phương đang nhìn cô chằm chằm, không hề có ý định tự mình dán.
“Giúp tôi.” Một Beta không có sức công kích lại nói với giọng điệu vô cùng kiên quyết.
Thôi được rồi, Hạ Khả biết hiện giờ Chử Hướng Mặc không được bình thường.
Nếu mai cậu tỉnh lại mà biết hôm nay mình ra nông nỗi này, không biết có đánh chết cô không nữa. Hạ Khả thầm nghĩ, thanh niên ngày thường tươi cười rạng rỡ mà giờ lại mang vẻ mê hoặc đầy du͙© vọиɠ như vậy… thật sự khiến người ta khó mà chống đỡ nổi.
Hạ Khả cố gắng đưa tay lên, người hơi nhướn về phía trước, cúi đầu xuống gáy cậu. Bàn tay trắng trẻo thon dài cầm miếng dán, nhìn thấy tuyến thể sau gáy hơi đỏ ửng của người kia.