Chương 4

Nói xong, có lẽ vì không có thời gian đôi co với Hạ Khả, quản lý vội vã dẫn theo mấy Alpha cao to rời đi.

Hạ Khả thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nếu phải nói người cô ghét nhất trong chỗ này là ai, thì chính là quản lý đó.

Bắt nạt kẻ yếu, xu nịnh kẻ mạnh, gió chiều nào theo chiều ấy, tất cả mấy cái trò tiểu nhân đều thể hiện rõ mồn một trên người ông ta.

Lần này đúng lúc ông ta đang trực quán bar thì xảy ra sự cố lớn như vậy, e là cũng khó thoát tội được.

Hạ Khả lặng lẽ quay lại phòng nghỉ nhân viên.

Không biết có phải vì Thịnh Tuấn phát tán pheromone quá mạnh hay không, mà ngay cả trong phòng nghỉ phía sau cũng vẫn phảng phất mùi long não nồng nặc. Hạ Khả nghĩ đến một vài kiến thức phổ thông ở thế giới này, cảm thấy lần này Thịnh Tuấn chắc cũng phải nhập viện rồi.

Cô đột nhiên có cảm giác hắn ta bị người ta gài bẫy.

Bỗng nhiên cô lại nghĩ tới chàng trai tuấn tú với đôi mắt đen sáng ngời kia. Tuy nhìn không rõ mặt, nhưng khí chất lại có phần quen mắt.

Dù là Alpha hay Omega, vào thời kỳ nhạy cảm hay phát tình đều sẽ phải phát tán lượng lớn pheromone. Nhưng nếu là lúc bình thường mà vượt quá mức cơ thể chịu đựng, thì nhẹ là nằm viện một tuần, nặng thì tuyến thể tổn thương, không phân biệt Alpha hay Omega.

Tất nhiên, một Beta bình thường thì không cần lo lắng mấy chuyện này.

Đây cũng chính là lý do tại sao Hạ Khả quyết định giả làm Beta.

Vừa nãy cô cũng không ở lại chỗ đó quá lâu, cô phát hiện ra đồng nghiệp Beta và khách xung quanh đều tỏ vẻ cực kỳ khó chịu.

Phòng nghỉ nhân viên không có ai, mọi người vẫn còn đang bận ở quầy phía trước. Giờ chắc đều bị kẹt ở đó rồi, cũng đúng lúc chẳng ai phát hiện Hạ Khả chuồn về.

Ngay khi Hạ Khả vừa chuẩn bị thay đồng phục thì điện thoại bỗng rung lên.

Cô tháo tóc đang buộc ra, cầm điện thoại nhìn thì thấy là đồng nghiệp gọi tới.

“Alo, anh Vũ à, sao anh đi vệ sinh lâu thế vẫn chưa về? Nhưng tôi thấy giờ anh cũng đừng quay lại nữa, phía trước xảy ra chuyện rồi…”

“Hạ Khả, giờ cô rảnh không? Có thể đến nhà vệ sinh một chuyến không? Lúc nãy quản lý gọi tôi ra phía trước rồi.”

Hạ Khả hơi khó hiểu: “Tại sao tôi phải đến nhà vệ sinh? Có chuyện gì à?”

Giọng anh Vũ có vẻ gấp gáp: “Không nói với cô được nhiều đâu, có phải cô lại định lẻn về không hả. Tôi nói cho cô biết, chuyện hôm nay có khi phải báo cảnh sát đấy. Cô mau đến nhà vệ sinh đi, tôi đi trước rồi.”