Chương 20

Hạ Khả: …

Lý Tiêu Trúc: …

Hạ Khả: … Nhìn anh có giống người bị lừa không? Biết xấu hổ một chút đi chứ!

Đợi đến khi tiễn được Alpha kia – người từ ngoại hình đến khí chất đều không phải người bình thường – rời đi, Hạ Khả đã không còn tâm trạng để quan tâm đến Lý Tiêu Trúc đang nằm vật trên ghế sofa nữa.

Cô đang định về phòng thì nghe thấy giọng Lý Tiêu Trúc vang lên, mang theo giận dữ và oán hận, the thé chói tai: “Hạ Khả, cô thấy đắc ý lắm đúng không?”

Hạ Khả vờ như không nghe thấy.

Lý Tiêu Trúc tức đến phát điên, cô ta bước vài bước đã chắn ngay trước cửa phòng Hạ Khả, ngăn cô lại.

“Nếu không phải tại cô! Tôi làm sao đắc tội với Tiểu Thẩm tổng được chứ!”

Hạ Khả im lặng. Một đêm xảy ra cả đống chuyện khiến cô vô cùng mệt mỏi: “Lý Tiêu Trúc, tôi thấy cho dù tôi không về thì cô cũng sẽ đắc tội với anh Thẩm đấy thôi.”

Lý Tiêu Trúc nghẹn lời, lại nghe thấy Hạ Khả nói tiếp: “Người ta ngay cả Giang Tịnh là ai cũng biết, rõ ràng là sớm đã nhìn thấu cô rồi.” Cô khẽ liếc Lý Tiêu Trúc một cái, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đẩy cô ta ra, mở cửa phòng mình.

“Tôi khuyên cô nên mau lên mạng tìm nhà khác đi là vừa.”

Bình thường Hạ Khả không phải người hay nói lời sắc bén, nhưng hôm nay vì vụ ở quán bar, lại thêm đã quá khuya, cô vừa mệt vừa buồn ngủ, chẳng buồn đôi co nữa.

Lý Tiêu Trúc nhìn dáng vẻ này của Hạ Khả thì ngẩn ra.

Lúc cô ta mới dọn vào, Hạ Khả rất thân thiện. Trong mắt cô ta, thậm chí còn có phần khờ khạo. Cứ như ai nói gì cũng tin, nụ cười thì ngốc nghếch. Nhưng không ngờ, Hạ Khả còn thông minh hơn cô ta tưởng nhiều.

Chỉ là một Beta… Lý Tiêu Trúc siết chặt nắm tay, cả người run lên vì tức. Một Beta mà cũng dám dùng cái giọng điệu đó để nói chuyện với cô ta!

Lý Tiêu Trúc từ nhỏ đã xinh đẹp, gia cảnh cũng khá, được cưng chiều quen rồi. Sau này quen Giang Tịnh, cô ta bắt đầu mưu đồ vươn lên trong xã hội. Nếu hôm nay không có Hạ Khả… thì mọi chuyện đã thành công rồi!

Cô ta là Omega! Cho dù Tiểu Thẩm tổng có chống lại được loại thuốc trong ly nước thì sao chứ! Cô ta không tin có Alpha nào có thể kháng cự lại pheromone của một Omega!

Tất cả đều tại Hạ Khả!

Nhìn thấy sắc mặt Lý Tiêu Trúc đỏ bừng vì tức, thậm chí trong mắt còn đầy ác ý và oán độc như sắp phun ra lửa, Hạ Khả liền cảnh giác – người đang mất lý trí vì giận dữ, chuyện gì cũng có thể làm ra được.

Tuy bình thường hơi ngây ngô nhưng Hạ Khả không hề ngu. Trước kia khi nói chuyện với Lý Tiêu Trúc, cô đã cảm thấy tâm địa người này không tốt.

Thế nên tốt nhất là đóng cửa khóa lại cho chắc.

Nhưng còn chưa kịp khóa cửa, Hạ Khả đã thấy Lý Tiêu Trúc bất ngờ lao vào phòng mình.

Hạ Khả: ??

Không biết đối phương lấy đâu ra sức, đâm sầm vào khiến cô ngã nhào xuống đất.

Hạ Khả: Không phải nói Omega sức yếu mềm mại lắm sao?

Không nghĩ nhiều, cô lập tức định đẩy Lý Tiêu Trúc ra. Nhưng liền thấy đối phương nở nụ cười âm hiểm: “Hạ Khả, Beta và Omega ở chung một phòng… nếu bị phát hiện, cô nghĩ người ta sẽ tin ai?”