Cậu út của nhà họ Thịnh, cũng là sinh viên nổi bật của khoa Cơ giáp trường Đại học Thanh Nam, ngôi trường top 1 cả nước.
Hắn ta là một Alpha.
Hạ Khả đã làm việc ở đây một thời gian, dù trong môi trường ồn ào và tối tăm vẫn dễ dàng nhận ra Thịnh Tuấn có vẻ quá mức hưng phấn, đôi mắt kia như dã thú đang tìm kiếm con mồi, tràn đầy ác ý và phô trương.
“Không đúng lắm?” Hạ Khả hơi nghi hoặc: “khoa Cơ giáp cấm nghiêm ngặt việc uống rượu và sử dụng chất kí©h thí©ɧ mà.”
Đồng nghiệp hừ nhẹ một tiếng, chẳng qua âm thanh nhỏ đến mức chỉ có hai người họ nghe được.
“Hắn ta là người nhà họ Thịnh, có gì là không thể làm? Nghe nói gần đây còn gióng trống khua chiêng theo đuổi một Beta, còn kéo người đó đến cả chỗ này luôn.”
Hạ Khả cũng có chút lo lắng: “Người cắn thuốc rất khó kiểm soát pheromone, mà để vào được khoa Cơ giáp thì cấp bậc Alpha của Thịnh Tuấn chắc chắn không thấp. Hay để tôi gọi bảo vệ đến?”
Đồng nghiệp nói: “Hiện giờ hắn ta chưa làm gì, nếu gọi người đến thì xui xẻo vẫn là chúng ta.”
Hạ Khả nghĩ ngợi, rồi bị khách khác gọi đồ uống nên đành thu ánh mắt về.
Ngay giây phút quay đầu đi, cô nhìn thấy một chàng trai ở góc sâu trong khu VIP, dù bị đám đông che khuất, nhưng do dòng người di chuyển đã lộ ra một khoảng trống nhỏ, như một tia sáng lấp lánh trong màn đêm tối tăm.
Hạ Khả hơi ngây người.
Không biết có phải ảo giác hay không, cô có cảm giác ánh mắt người đó đang nhìn về phía cô.
Vì khoảng cách khá xa, cộng thêm ánh đèn mạnh và dòng người hỗn loạn, Hạ Khả không thấy rõ khuôn mặt đối phương, nhưng chỉ một khoảnh khắc mơ hồ đó cũng không thể che lấp được vẻ đẹp của người kia.
Đôi mắt đen như mang ánh sao, trong một quán bar trụy lạc ồn ào lại tựa như có khả năng xuyên thấu, nhìn về hướng cô đang đứng.
Cảm giác… quen quen.
“Một ly Gin & Ginger, cỡ lớn.”
“Vâng.” Hạ Khả mỉm cười theo phản xạ, khi cô lại ngẩng đầu nhìn về phía xa thì người kia đã bị đám người nhảy múa che khuất hoàn toàn.
Đồng nghiệp bị đau bụng, nói một tiếng rồi chạy nhanh vào nhà vệ sinh, khiến áp lực từ lượng khách lúc này đều dồn lên Hạ Khả.
Rất nhanh cô đã ném chuyện vừa rồi ra sau đầu, đến khi cuối cùng cũng có thời gian thở một chút, từ xa bỗng truyền đến tiếng hô hoán và la hét.
Ban đầu do tiếng nhạc quá lớn nên không mấy ai để ý, mãi đến khi Hạ Khả cũng ngửi thấy mùi long não đậm đặc trong không khí thì tình hình đã không ổn rồi.