Người đàn ông nghe vậy khẽ nhướng mày, nhìn Hạ Khả, khóe môi cong lên: “Vậy ý cô là… muốn tôi ở lại cho cô xem à?”
Hạ Khả: …
Cô liếc nhìn bạn cùng phòng của mình, thấy đối phương trông vẫn rất khó chịu. Không còn tâm trạng trách chuyện cô ấy đưa người về, cô xoay người mở ngăn kéo lấy thuốc ức chế ra, chuẩn bị tiêm cho cô ấy.
Người đàn ông đứng bên cạnh quan sát đầy hứng thú, không hề ngăn cản, chỉnh lại quần áo rồi cúi đầu như đang nhắn tin cho ai đó. Khi ngẩng lên, đã thấy Hạ Khả tiêm xong cho Omega kia.
“Lý Tiêu Trúc, tỉnh chưa?”
Lý Tiêu Trúc nhanh chóng tỉnh lại khỏi cơn hỗn loạn, cô ấy không để ý đến lời Hạ Khả, mà lại nhìn về phía người đàn ông, trong lòng bất giác run lên.
Dù là lúc nãy hay bây giờ… đáy mắt người đàn ông ấy vẫn là vẻ bình tĩnh quan sát, chẳng bao giờ thay đổi.
Rõ ràng… những gì cô ấy làm, có lẽ hắn ta đã phát hiện ra.
“Anh Thẩm…”
“Có vẻ cô Lý tỉnh rồi.” Người đàn ông được gọi là anh Thẩm mỉm cười. Đôi mắt hoa đào như đang chan chứa tình cảm nhìn sang, nhưng lời nói lại chẳng dịu dàng chút nào: “Tôi đoán cô Lý cũng không ngờ bạn cùng phòng sẽ về phá chuyện tốt đúng không?”
Lý Tiêu Trúc thoáng hoảng hốt, sau đó không màng thân thể khó chịu, bản năng sử dụng ưu thế của một Omega, cúi đầu để lộ chiếc cổ trắng nõn yếu mềm: “Em… em chưa từng nghĩ vậy… em thật sự rất thích anh, anh Thẩm…”
“Ồ?” Người đàn ông tuấn tú đến tà mị nhướng mày: “Tôi còn tưởng cô Lý với Giang Tịnh là một phe đấy.”
Hạ Khả đứng một bên làm phông nền. Ban đầu cô còn hơi bực vì hai người kia cứ lượn qua lượn lại như đang diễn tuồng, định lên tiếng bảo họ có gì ra ngoài nói, thì đột nhiên nghe thấy cái tên Giang Tịnh.
Hạ Khả buột miệng: “Giang Tịnh không phải bạn trai cô sao?”
Ngay sau đó liền nhận được ánh mắt oán độc từ Lý Tiêu Trúc.
Hạ Khả: … Cô hiểu rồi, hóa ra là đang giăng bẫy à.
Hạ Khả bắt đầu thấy tức. Cô ném ống thuốc ức chế đã dùng vào thùng rác, đứng dậy nói: “Lý Tiêu Trúc, tôi không quan tâm cô làm gì, nhưng rõ ràng hành vi hôm nay đã vi phạm hợp đồng thuê nhà giữa chúng ta. Tôi cho cô ba ngày, trong ba ngày này hãy tìm ngày dọn ra đi.”
Lý Tiêu Trúc dồn hết lửa giận lên người Hạ Khả. Cô ta vốn xinh đẹp, nay vì giận dữ mà sắc mặt càng trắng bệch thêm phần tiều tụy.
“Cô dựa vào cái gì bắt tôi dọn đi? Tiền thuê nhà tôi còn chưa hết hạn! Đến chủ nhà cũng không đuổi được!”
Hạ Khả im lặng. Cũng may gặp nhiều thể loại bạn cùng phòng rồi nên cô sớm có chuẩn bị. Cô cũng cảm ơn thế giới này có luật pháp rất đầy đủ.
“Hợp đồng có ghi rõ ràng. Nếu cô không đồng ý, chúng ta cứ theo trình tự pháp lý. Nhưng lúc đó, chuyện không chỉ đơn giản là cô dọn đi… mà còn phải bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi nữa.”
“Còn cả tôi nữa.” Người đàn ông nãy giờ vẫn im lặng bỗng lên tiếng. Giọng hắn ta mang theo ý cười, giống như đang rất hứng thú với tình huống này: “Cô Lý, tự tiện xông vào buổi tiệc rồi còn định gạt tôi cả thân lẫn tâm. Nếu không nhờ cô gái này về kịp, e là tôi đã bị cô lừa rồi. Cô Lý cũng nên bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi chứ?”