Chương 17

Lúc mới đến vì để sinh tồn, ngoài việc dựa theo thông tin trong thẻ sinh viên để đi học ở Đại học Thanh Nam, thời gian còn lại cô đều đi làm thuê.

Mỗi ngày đều chăm chỉ kiếm tiền… kiếm tiền… và kiếm tiền.

Vì thời gian lên lớp nhiều, cô không thể làm những công việc dài hạn, hầu hết đều là việc làm ngắn ngày.

Do lý do giới tính, cô không thể tiếp xúc quá gần với người khác, quan hệ cũng chỉ dừng ở mức xã giao. Ở trường cô không ở ký túc xá vì sợ bị người ta phát hiện điểm bất thường.

Hạ Khả: Mỗi lần nghĩ đến quá trình lao động kiếm sống của mình là lại muốn khóc.

Cô quen Chử Hướng Mặc cũng là khi học đại học.

Chử Hướng Mặc học trên cô một khóa, ở trường cũng khá có tiếng.

Không chỉ vì ngoại hình, mà còn vì thành tích xuất sắc của cậu.

Dĩ nhiên Hạ Khả cũng từng nghe người ta bàn tán về pheromone của Chử Hướng Mặc, nhưng những lời ấy chỉ xuất hiện trong các cuộc trò chuyện riêng tư. Trong các tình huống công khai, cậu luôn được nhắc đến vì thành tích học tập và ngoại hình… và sự tiếc nuối vì là một Beta.

Hạ Khả: Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến cô đâu.

Sự việc xảy ra hôm nay là lần thứ hai Hạ Khả chứng kiến Chử Hướng Mặc bộc phát pheromone.

Trong nguyên tác cũng từng nhắc thoáng qua rằng vì Chử Hướng Mặc là một Beta đặc biệt, nên thời đại học từng có lần bạo pheromone… và đó là lúc cậu quen biết Lâm Lãng.

Nhưng lần xảy ra hôm nay thì hình như… trong truyện gốc chưa từng được đề cập đến.

Hạ Khả vừa suy nghĩ lan man, vừa chậm rãi mở khóa cửa bằng vân tay. Cửa vừa hé ra một khe nhỏ, cô liền cảm thấy không đúng.

Hử?

Tại sao trong nhà lại nồng nặc một mùi hương lạ đến vậy?

Trong lòng Hạ Khả lập tức dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Lúc này từ trong phòng vang lên tiếng nói.

“Hình như có người mở cửa?” Là giọng nam trầm thấp, khàn nhẹ, có từ tính.

“Sao có thể chứ, bạn cùng phòng của em tối nay ở LIE, chắc chắn không về đâu.”

“Tôi nghĩ em đoán sai rồi.” Người đàn ông bật cười khẽ, giọng điệu lười biếng mà tự tại. Hạ Khả biết chắc lúc này hắn ta đang nhìn mình… bởi vì đúng là như vậy.

Bạn cùng phòng của cô đang ngồi trên đùi hắn ta, quay lưng về phía cô.

Đó là một người đàn ông có khuôn mặt đẹp đẽ nhưng mang khí chất tà mị. Hắn ta có một đôi mắt đào hoa đầy mê hoặc, trên môi là nụ cười nhàn nhạt mang theo hứng thú… cứ thế nhìn thẳng vào cô đang đứng ở cửa ra vào.

Hạ Khả cảm nhận được mùi pheromone dày đặc trong không khí. Cô cũng hiểu rõ người bạn cùng phòng Omega của mình lúc này đang rơi vào tình trạng bị pheromone kí©h thí©ɧ đến mức hỗn loạn, nhưng ánh mắt của người đàn ông đối diện lại hoàn toàn tỉnh táo, thậm chí còn lạnh lùng.

Đúng là một kẻ nguy hiểm.

Hạ Khả nghĩ thầm. Sống ở thế giới này hơn bốn năm, cô biết rõ pheromone của một Omega trong thời kỳ phát tình có sức hút thế nào đối với Alpha. Cô thậm chí từng chứng kiến những Alpha mất kiểm soát vì nó.

Vậy mà người đàn ông này vẫn có thể giữ được sự bình tĩnh và lý trí.

Bạn cùng phòng của cô rõ ràng đã rơi vào tình trạng phát tình, hoàn toàn không nghe thấy người đàn ông kia nói gì, cứ quấn quít muốn hôn hắn ta.