Chương 14

Từ lúc mới bắt đầu còn cảm thấy phiền phức, cho đến bây giờ đã biết cách biến nó thành ưu thế mà sử dụng thuần thục.

Thế nhưng, cậu không ngờ rằng… lại có người có thể giữ bình tĩnh trước pheromone của cậu, ngay cả khi cậu mất kiểm soát.

Gương mặt ửng đỏ không phải vì pheromone, cũng không vì cảm giác bị áp chế… chỉ đơn giản là vì ngượng ngùng mà thôi.

Cô cũng là một Beta.

Chử Hướng Mặc cụp mắt, khẽ nghiêng đầu như thể đang mệt mỏi mà dựa gần hơn vào cô gái.

Cậu nhìn thấy hàng mi dài của cô, đôi mắt nghiêm túc, làn da trắng mịn trên má phủ một lớp lông tơ mảnh… tầm mắt hạ xuống chút nữa là có thể thấy được chiếc cổ dài mảnh khảnh.

“Đinh đông” … cửa thang máy mở ra.

Theo đó là một giọng nam ôn hòa, xen chút nghi hoặc: “Hướng Mặc?”

Hạ Khả bị giật mình vì trong thang máy có người, sau đó lại bị người đàn ông xuất hiện bên trong thu hút ánh nhìn.

Wow… lại là một đại soái ca nữa này.

Người đàn ông trong thang máy cao lớn, quần áo trên người phẳng phiu đến mức không dính lấy một nếp nhăn. Gương mặt anh tuấn như bức tranh thủy mặc trong làn sương mờ, vừa bí ẩn vừa thanh nhã, toát ra một loại khí chất khiến người ta dễ dàng tin tưởng.

Có lẽ vì Hạ Khả nhìn hơi lâu, cô cảm thấy cánh tay đang đặt trên vai mình hình như siết chặt hơn… rồi nghe thấy Chử Hướng Mặc nói: “Chào anh Lâm.”

Người đàn ông được gọi là anh Lâm nhìn hai người, hơi nhíu mày, bước ra khỏi thang máy, lo lắng hỏi: “Có chuyện gì vậy? Cậu không sao chứ?”

“Không sao.” Chử Hướng Mặc khẽ cười, trong nụ cười vẫn lộ ra vài phần mệt mỏi: “Trên đường có chút chuyện, bạn tôi đưa tôi về.”

Anh Lâm còn định nói gì đó, thì Chử Hướng Mặc đã nói tiếp: “Giờ tôi không sao rồi… chắc anh Lâm đang đi làm nhỉ? Không cần chậm trễ vì tôi đâu.”

Đi làm?

Khuya thế này còn đi làm gì?

Hạ Khả hơi khó hiểu, nhưng thấy hai người dường như khá thân quen nên cũng không tiện hỏi, chỉ yên lặng làm nền.

Anh Lâm?

Hạ Khả ngẫm nghĩ một lát, trong đầu chợt lóe lên suy đoán… không lẽ người này chính là người đó?

Cô lén đánh giá người đàn ông đối diện.

Chiều cao ngang ngửa với Chử Hướng Mặc, quả thật khí chất ôn hòa, đôi mắt… đúng là mắt cáo!

Hạ Khả định nhìn kỹ xem nơi đuôi mắt cáo kia có nốt ruồi nhỏ hay không, nhưng hai người vừa dứt lời chào hỏi thì ánh mắt người đàn ông kia bỗng nhìn thẳng về phía cô.

Hạ Khả giật mình, còn chưa kịp giả vờ ngó nghiêng xung quanh thì đã thấy người ấy khẽ cong mắt cười, như chào hỏi cô một tiếng rồi xoay người rời đi.

Kỳ lạ thật…

Cô có cảm giác như bị thứ gì đó đầy hứng thú bám lấy.

Quả nhiên!

Người đàn ông này chính là Lâm Lãng!

Một trong những Alpha xung quanh Chử Hướng Mặc trong nguyên tác!

Xem ra vì thấy cô đi gần bên Chử Hướng Mặc như vậy nên Lâm Lãng đã nổi cơn ghen rồi!

Hạ Khả cảm thấy mình đã nắm được chân tướng.

Trong nguyên tác, Lâm Lãng là hàng xóm của Chử Hướng Mặc, cũng là một bác sĩ. Ngay ngày đầu tiên Chử Hướng Mặc chuyển đến, hắn ta đã bị pheromone của đối phương – vốn vô tình để lộ – hấp dẫn, từ đó bắt đầu để mắt đến cậu.