Chương 13

Hạ Khả rất tinh tế, không hỏi rốt cuộc tối nay đã xảy ra chuyện gì. Với Chử Hướng Mặc, chuyện này chắc chắn là một vết thương, hơn nữa đã là việc riêng tư của người khác, nếu đối phương không muốn nói, cô cũng sẽ không hỏi.

“Ngày mai em có thời gian không?”

“Vậy em về trước nhé.”

Hai người đồng thời mở lời, liền đồng loạt khựng lại, sau đó nhìn nhau cười khẽ.

Đôi mắt đen của Chử Hướng Mặc lúc này đã mang theo nét tươi sáng quen thuộc, có vẻ tâm trạng cũng tốt hơn nhiều.

Hạ Khả cũng yên tâm hơn một chút, cô hỏi: “Đàn anh tìm em có việc gì sao, ngày mai hở?”

Chử Hướng Mặc dịu dàng nói: “Hôm nay em đã giúp tôi, ngày mai tôi muốn mời em ăn một bữa… có đồng ý không?” Cậu có vẻ hơi lo lắng, như đang chờ đợi câu trả lời của cô gái.

Ngay sau đó, cậu nhìn thấy đôi mắt cô gái trước mặt sáng lên, vẻ mặt đầy phấn khởi. Nhưng có lẽ vì biểu hiện quá rõ ràng, cô lại thấy hơi ngượng: “Tất nhiên là được rồi… nhưng thật ra em cũng chẳng giúp gì được cho đàn anh cả, ngại quá…”

Chử Hướng Mặc khẽ cười, dưới ánh đêm, sắc mặt vẫn nhợt nhạt yếu ớt như cũ.

“Không cần ngại đâu. Mai tôi sẽ liên lạc với em.”

Có người mời ăn… vậy là khỏi tốn tiền rồi!

Nghĩ đến tình trạng tài chính của mình, Hạ Khả cũng không khách sáo nữa, cô gật đầu, sau khi hai người chào tạm biệt, cô vừa định rời đi thì thấy Chử Hướng Mặc bước đi hơi loạng choạng, suýt nữa ngã xuống.

Hạ Khả giật mình, lập tức dừng xe điện lại, không quên rút chìa khóa, rồi chạy nhanh đến đỡ cậu.

“Đàn anh, cơ thể anh vẫn chưa hồi phục sao?”

Chử Hướng Mặc thoáng hiện vẻ bối rối: “Không sao đâu… chỉ là hơi kiệt sức thôi. Khuya rồi, chắc em cũng mệt, đừng lo cho tôi, tôi thật sự không sao.”

“Nhìn là biết không ổn mà!” Hạ Khả lo lắng vô cùng. Cô cảm thấy Chử Hướng Mặc thật sự không biết chăm sóc bản thân, đã thế rồi mà còn nghĩ đến cô có mệt hay không.

Hạ Khả không làm nổi chuyện bỏ mặc Chử Hướng Mặc như vậy để về nhà.

“Em đưa anh về nhé, dù sao cũng chỉ là lên lầu thôi, đợi anh về nhà xong em sẽ đi.”

Chử Hướng Mặc như vẫn còn do dự, khẽ nói: “Nhưng mà…”

“Không nhưng nhị gì hết.” Hạ Khả ngắt lời. Với bộ dạng hiện tại của Chử Hướng Mặc, cô không thể để mặc được.

“Là bạn bè, em cũng không thể khoanh tay đứng nhìn đàn anh như vậy.”

“Vậy sao?”

Hạ Khả hình như nghe thấy một tiếng cười khẽ… nhưng khi cô ngẩng đầu lên nhìn, vẫn chỉ thấy gương mặt người kia có phần yếu ớt.

Là ảo giác sao? Suy nghĩ đó thoáng lướt qua trong đầu cô, rồi nhanh chóng biến mất.

Cô vốn là người không để tâm đến tiểu tiết, tính tình cũng khá vô tư.

Chử Hướng Mặc tựa lên người cô gái, nhưng không dồn toàn bộ trọng lượng lên mà giữ ở một mức vừa phải, để cô gái có cảm giác mình đang gắng sức đỡ cậu, nhưng lại không thấy phiền hà.

Cậu lại ngửi thấy mùi hương sạch sẽ từ người cô.

Nhưng cậu biết rất rõ… đó không phải pheromone.

Chử Hướng Mặc rất nhạy cảm với pheromone. Điều đó không phải đặc điểm mà một Beta nên có.

Nhưng cậu đúng là sở hữu sự đặc biệt này.

Từ nhỏ, cậu đã biết mình không chỉ mẫn cảm với pheromone, mà pheromone của cậu còn rất đặc biệt… đặc biệt hấp dẫn người khác.