Hạ Khả nói: “Chắc là người nhà họ Thịnh tới rồi, nhanh lên, lên xe đi.”
Chử Hướng Mặc khẽ gật đầu, đợi đến khi cô gái ngồi vững trên xe điện, điều chỉnh lại hướng xe, cậu cũng không nói gì thêm mà sải bước dài ngồi lên yên sau.
Cậu cao hơn cô, nên khi ngồi cũng nổi bật hơn. Vì chiếc xe khá nhỏ nên hai người ngồi rất gần, dường như cậu có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng từ cơ thể cô.
Mùi này không giống pheromone, mà giống hương thơm còn sót lại từ dầu gội hay sữa tắm, rất sạch sẽ.
Thật kỳ lạ.
Trên người cô dường như không hề có dấu vết nào của pheromone.
Dù là của cô, hay của cậu.
Cho dù vừa rồi cậu đã phát tán một lượng pheromone mạnh đến thế, nhưng trên người cô vẫn chẳng hề lưu lại bất cứ dấu tích gì.
Cô gái có mái tóc dài dày và suôn mượt, đuôi tóc còn lượn sóng xoăn nhẹ như sóng nước. Khi gió thổi qua từ tốc độ của xe điện, tóc cô bay lất phất để lộ làn da trắng ngần nơi gáy.
Chử Hướng Mặc giơ tay, ngón tay thon dài khẽ kẹp lấy một lọn tóc, như thể chỉ đơn thuần muốn gạt sợi tóc cản tầm nhìn sang bên mà thôi.
Đôi mắt đen không lộ rõ cảm xúc gì, nhưng vẫn là dáng vẻ ôn hòa quen thuộc nhất trong mắt Hạ Khả, đang nhìn vào sau gáy cô giữa làn gió lùa qua.
“À đúng rồi, Chử tiên sinh, nhà anh ở đâu vậy?”
Giọng cô gái như đánh vỡ dòng suy nghĩ của cậu. Chử Hướng Mặc hơi khựng lại, sau đó lại nói sang một chủ đề chẳng liên quan.
“Sao tự dưng lại gọi tôi là Chử tiên sinh?”
Cô gái ngẩn người, rồi có chút ngại ngùng: “Vì chúng ta tốt nghiệp rồi mà… gọi là đàn anh Chử thì nghe cứ như đang cố làm thân.”
Nghe giọng đối phương dường như có chút cô đơn: “Chúng ta không phải bạn bè sao?”
Cô gái gần như có thể tưởng tượng ra vẻ mặt u sầu khiến người ta tan nát cõi lòng của anh chàng thanh tú này.
Cô lập tức nói: “Vậy nếu anh không ngại thì em sẽ tiếp tục gọi anh là đàn anh, anh Chử nhé!”
Có vẻ như hài lòng với câu trả lời của cô, giọng của Chử Hướng Mặc trở nên vui vẻ hơn vài phần, rồi cậu báo địa chỉ cho cô.
Hạ Khả nghe xong thì ngạc nhiên: “Ôi đàn anh, nhà chúng ta gần nhau thật đấy! Cùng một khu luôn nha!”
Chử Hướng Mặc hơi khựng lại, có vẻ bất ngờ. Một lúc sau, cậu nở nụ cười, nụ cười sáng sủa y hệt thường ngày, giọng cũng nhẹ nhàng thoải mái.
“Vậy à? Thật là trùng hợp quá.”
Hạ Khả chạy xe điện nhỏ thẳng đến dưới tòa nhà của Chử Hướng Mặc, cô quay đầu lại nói: “Đàn anh, tới nơi rồi.”
Chử Hướng Mặc dường như vẫn còn hơi khó chịu, một lúc sau mới khẽ đáp: “Ừ.”
Lúc này đã khuya, bốn bề yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng thi thoảng vang lên khe khẽ.
Đợi đến khi Chử Hướng Mặc xuống xe, Hạ Khả thấy sắc mặt cậu đã khá hơn nhiều, liền quan tâm hỏi: “Đàn anh, anh thấy đỡ hơn chưa?”
Cậu nhẹ gật đầu, dịu dàng nói với cô: “Hôm nay thật sự cảm ơn em, Hạ Khả… nếu không có em…” Cậu ngừng lại một chút, khẽ cười khổ: “E là tôi đã gặp chuyện còn tệ hơn rồi.”
Hạ Khả lắc đầu: “Không có gì đâu, em chỉ làm việc mình nên làm thôi. Hơn nữa đàn anh cũng là nạn nhân mà, nếu đổi lại là em, đàn anh cũng sẽ giúp em thôi.”