Hàng mi dài của Chử Hướng Mặc khẽ run lên, cậu chậm rãi nở một nụ cười, nhưng nụ cười ấy trông rất gượng gạo.
“Tôi giờ vẫn thấy hơi khó chịu… hai người cứ làm việc đi, tôi nghỉ ngơi một chút rồi về sau.”
Anh Vũ vội vàng lên tiếng: “Cậu như thế này rồi sao tôi có thể để cậu về một mình chứ! Nhỡ trên đường gặp phải thằng nhãi họ Thịnh với lũ bạn khốn kiếp của hắn thì sao! Để tôi đưa cậu về!”
Chử Hướng Mặc hơi cau mày: “Chuyện lần này ầm ĩ vậy rồi, anh không thể vắng mặt được.”
Anh Vũ hiểu ý Chử Hướng Mặc. Lần này Thịnh Tuấn gây ra chuyện lớn thế nào cấp trên cũng biết. Nếu Bành Trung Hóa xử lý không tốt, có lẽ sẽ không giữ nổi chức Quản lý nữa. Nếu anh ta ở lại giải quyết hậu quả, thì rất có thể sẽ có cơ hội cạnh tranh vị trí đó.
Có lẽ thấy được sự khó xử của anh Vũ, Chử Hướng Mặc rất biết điều, cố gắng làm ra vẻ không quá khó chịu, mỉm cười nói: “Không sao, tôi nghỉ một chút…”
“Tôi đưa anh về! Anh Vũ, tôi đưa Chử tiên sinh về!”
Trên gương mặt tuấn tú thanh tú của Chử Hướng Mặc thoáng hiện sự ngạc nhiên và do dự: “Thế thì phiền cô quá…”
Chưa kịp để cậu nói hết câu, cô gái đã ngắt lời.
“Chử tiên sinh, anh như vậy rồi mà tôi làm sao có thể làm ngơ được chứ! Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ đưa anh về nhà an toàn!”
Cô gái nói như thể đang vỗ ngực cam đoan, ánh mắt vô cùng kiên định, vừa nói vừa định đỡ cậu dậy.
“Đi thôi, tôi biết lối cửa sau của LIE, xe tôi đậu ở đó, đảm bảo không bị tên Thịnh Tuấn phát hiện.”
Anh Vũ thấy Chử Hướng Mặc không hề phản đối, cũng biết đây là cách sắp xếp tốt nhất. Dù sao anh ta đến tìm Chử Hướng Mặc cũng chỉ để thông báo tin tức. Giờ đúng là thời cơ thích hợp để rút lui.
Anh Vũ gật đầu: “Vậy hai người cẩn thận một chút. Thịnh Tuấn đã bị tiêm thuốc ức chế rồi, tạm thời sẽ không nhớ được gì. Nhưng lát nữa người nhà họ Thịnh mà đến thì kiểu gì cũng loạn, nên tốt nhất là tranh thủ đi sớm.”
Hạ Khả vừa đưa tay ra, đã cảm nhận được Chử Hướng Mặc rất phối hợp mà tựa hẳn lên người cô. Có lẽ chân hơi yếu, phần lớn trọng lượng đều dồn lên vai cô.
Nhưng Hạ Khả lại không thấy nặng, trái lại còn cảm thấy Chử Hướng Mặc có khi lại hơi nhẹ.
Anh Vũ nhìn bóng lưng hai người rời đi, có phần nghi hoặc.
Là ảo giác của anh ta sao? Tại sao lại cảm thấy chẳng giống như Hạ Khả đang đỡ Chử Hướng Mặc, mà lại giống như Chử Hướng Mặc đang ôm Hạ Khả rời đi vậy?
…
“Đây là… xe của cô?”
Nghe thấy chất vấn trong giọng cậu, Hạ Khả thấy hơi kỳ lạ: “Đúng rồi, sao thế?”
Chử Hướng Mặc nhìn chiếc xe điện nhỏ đậu trong góc, dường như khẽ bật cười một tiếng, rồi lắc đầu nhẹ: “Không có gì, chỉ là không ngờ tới thôi.”
Hạ Khả gãi đầu, chợt hiểu ra: “À… có phải anh tưởng là ô tô…”
Cô còn chưa kịp nói thêm gì thì đã thấy mấy chiếc xe sang dừng lại trước cửa chính của LIE, khiến nơi vốn đã náo nhiệt lại càng ồn ào hơn.
Cửa sau của LIE là một con hẻm nhỏ, giống như một góc yên tĩnh giữa phố xá sầm uất. Vừa rẽ từ đường lớn vào hẻm là như thể bước vào một thế giới yên ắng và âm u hẳn.