Chương 10

Cô sẽ trả lời, là một người rất nhiệt tình, cũng là một người cực kỳ tốt bụng.

Ps: còn là một đại mỹ nam chính hiệu.

Dường như bất kể là với ai, Chử Hướng Mặc cũng luôn giữ thái độ thân thiện của mình. Cậu luôn đối xử với người khác một cách thấu hiểu, dù là người không quen biết cũng sẽ giúp đỡ trong khả năng của bản thân.

Hồi đó, khi Hạ Khả suýt chút nữa không tìm được việc làm, đến mức không trả nổi tiền thuê nhà mà phải lang thang ngoài đường, cô từng được Chử Hướng Mặc giúp đỡ.

Thời còn đi học, chính Chử Hướng Mặc là người giới thiệu cho cô công việc làm thêm trong chương trình hỗ trợ sinh viên.

Và lần gặp lại tại quán bar LIE này, Hạ Khả cảm thấy mình đã phát hiện một khía cạnh hoàn toàn khác của Chử Hướng Mặc.

“Hai người đang làm gì đấy?”

Tiếng quát đột ngột khiến Hạ Khả giật bắn người, nếu không phải vì bàn tay lớn của Chử Hướng Mặc vẫn đang giữ chặt eo cô, thì giờ chắc cô đã bật dậy rồi.

“Dán xong chưa?”

Không biết có phải ảo giác không, Hạ Khả cảm thấy giọng của Chử Hướng Mặc lúc này trầm đến mức quyến rũ.

Đừng có nghĩ nữa!

Hạ Khả lập tức lắc mạnh đầu… cậu ấy là chị em với cô mà!

“Sao vậy?” Do tư thế lúc này, Hạ Khả cảm thấy giọng trầm khàn đó như thể đang thì thầm sát bên tai mình.

“Không sao, tôi dán xong rồi!”

Hạ Khả vội vàng nói, khẽ đẩy Chử Hướng Mặc ra, ý bảo cậu buông mình ra.

Mùi tuyết tùng trong không khí vốn nồng đậm giờ đã nhạt đi nhiều, có lẽ chỉ một lúc nữa thôi là sẽ tan hết.

Cô cảm nhận được bàn tay đang ôm lấy eo mình siết chặt hơn đôi chút, rồi lực kiềm chế cũng từ từ biến mất.

Hạ Khả nhanh chóng đứng dậy, nhìn Chử Hướng Mặc vẫn đang ngồi đó, cúi thấp đầu không rõ biểu cảm, liền lo lắng hỏi: “Chử Hướng Mặc, cậu không sao chứ?”

Anh Vũ đang đứng một bên cũng vội vàng bước tới. Anh ta là một Beta, nên chỉ lờ mờ cảm nhận được trong không khí hình như có pheromone, chứ không hề biết không gian này đã bị bao trùm hoàn toàn.

“Chử Hướng Mặc, cậu thấy ổn chưa? Có thể đi được chưa? Tên khốn Thịnh Tuấn đang lùng sục khắp nơi tìm cậu, quán bar cũng không định báo cảnh sát, chỉ gọi cho nhà họ Thịnh bảo tới đón người. Tôi thấy tốt nhất cậu nên đi ngay đi.”

Hạ Khả liếc nhìn anh Vũ, không ngờ anh ta cũng quen biết với Chử Hướng Mặc.

Có vẻ đã hồi phục được kha khá lý trí, lúc Chử Hướng Mặc ngẩng đầu lên, đã không còn mang vẻ yếu ớt như bệnh mỹ nhân mà Hạ Khả thấy lúc nãy nữa, cũng không còn áp lực vô hình khiến Hạ Khả khó thở.

Ánh mắt cậu đã lấy lại sự tỉnh táo, giọng nói miễn cưỡng có chút buồn bã.

“Hạ Khả… khụ… cảm ơn cô.”

Cậu khựng lại một chút, rồi nói lời xin lỗi: “Xin lỗi… đã khiến cô…”

Hạ Khả cảm thấy rõ ràng là Chử Hướng Mặc gặp tai bay vạ gió, liền vội vàng nói: “Tôi đâu có làm gì đâu, chỉ cần anh không sao là được rồi!”

Đôi mắt của cô gái trong trẻo và sạch sẽ, trên mặt còn lưu lại chút đỏ ửng. Có lẽ là vì bầu không khí lúc nãy khiến cô hơi ngượng, nhưng rõ ràng cô thật lòng tin rằng bản thân chỉ đơn thuần đang giúp đỡ một người khác.