Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Là Beta Cũng Không Sao

Chương 5

« Chương Trước
Một mùi gỗ hơi nồng, chẳng thể gọi tên cụ thể là gì, nhưng cực kỳ áp đảo, tính chiếm hữu cũng rất mạnh, lờ mờ tỏa ra một loại sức ép vô hình.

Lili đoán đối phương có lẽ là một Alpha trội hàng đầu.

"Vậy sao?" Hứa Hoàn Dư áy náy nói: "Xin lỗi, em không để ý."

Beta vốn kém nhạy cảm với pheromone, nếu không phải Alpha và Omega cố tình, hoặc tỏa ra một lượng lớn thì anh rất khó phát hiện được.

"Ừm ừm, không sao đâu, chắc là mũi em nhạy quá thôi." Lili vội vàng xua tay.

Hai người trò chuyện thêm vài câu rồi tạm biệt nhau ở hành lang.

Khi chỉ còn lại một mình, Hứa Hoàn Dư bất giác cúi xuống ngửi thử quần áo mình.

Hình như... đâu có mùi gì nhỉ?

Trừ một chút mùi thuốc lá thoang thoảng.

Hứa Hoàn Dư đứng lại, chìm vào hồi tưởng.

Trong trí nhớ, pheromone của Nhạc Sâm đúng là có mùi gỗ, anh từng ngửi thấy từ rất lâu về trước.

Nhưng lần đó chỉ là tình cờ thoáng qua, mùi rất nhạt, gần như không cảm nhận được, giờ nghĩ lại cũng chẳng thể miêu tả rốt cuộc là mùi gỗ gì.

Hứa Hoàn Dư đi được vài bước, đột nhiên nhớ ra điều gì đó.

Anh đưa tay sờ lên mắt, kính... vẫn còn ở chỗ Nhạc Sâm.

Tuy nhiên, trong văn phòng anh có kính dự phòng.

Hứa Hoàn Dư dằn lòng, nén ý định quay lại tìm người, tiếp tục bước đi.

Kết thúc một ngày làm việc, Hứa Hoàn Dư lê bước chân mệt mỏi về nhà.

Đèn cảm ứng ở hành lang lóe sáng rồi vụt tắt ngay.

Hứa Hoàn Dư trở về phòng, chẳng muốn làm gì cả, cứ thế ngồi thẫn thờ trên ghế sofa.

Dần dần, hai mí mắt nặng trĩu, cơn buồn ngủ ập đến, anh ngả người vào tay vịn.

"Reng reng reng."

Hứa Hoàn Dư liếc nhìn điện thoại, ánh mắt thoáng qua vẻ chán ghét, nhưng cuối cùng vẫn bắt máy.

"Mẹ."

"Tiểu Dư... cứu mẹ với! Nhanh lên, chuyển ít tiền cho mẹ đi!"

Hứa Hoàn Dư cau mày, ngồi thẳng dậy: "Mẹ, mẹ lại cần tiền làm gì nữa?"

Giọng La Phi the thé, than vãn: "Mẹ vay tiền rồi, quá hạn mất rồi, bọn họ đang đứng ngoài đập cửa, đáng sợ quá! Á."

Bà ta hét lên thất thanh, ngay sau đó là tiếng kính vỡ loảng xoảng: "... Quân ăn cướp, bọn mày đừng có lấy đồ của tao!!!"

"Con đ* Omega hôi thối kia, có trả tiền không hả?" Giọng nói hung tợn vang lên, kèm theo tiếng vật nặng rơi uỵch xuống đất.

La Phi như bị dọa mất mật: "Mày, mày, mày... đừng qua đây, mẹ, mẹ trả, con trai mẹ có tiền, mấy người đợi một chút, mẹ, mẹ đang gọi điện..."

Bà ta nắm chặt điện thoại như túm được cọng rơm cứu mạng, cầu xin: "Tiểu Dư, con giúp mẹ đi, không nhiều đâu, chỉ vài trăm ngàn thôi, con ơi."

"Vài trăm ngàn?" Hứa Hoàn Dư hít sâu một hơi: "Mẹ lại vay tiền mua hàng hiệu nữa à?"

"Không phải hàng hiệu, mà là quần áo, giày dép, túi xách, là đồ dùng cần thiết cả, mẹ... đồ của mẹ hỏng hết rồi, phải mua cái mới chứ!"

Hứa Hoàn Dư thấy thật nực cười: "Đồ dùng cần thiết mà tốn đến vài trăm nghìn à?"

"Mẹ làm sao mà dùng mấy thứ rẻ tiền đó được, mẹ phải mặc đồ tốt, nếu không da mẹ sẽ không chịu nổi, sẽ... sẽ bị ngứa ngáy! Đúng vậy! Sẽ bị dị ứng phải đi bệnh viện đấy!"

Hứa Hoàn Dư còn định nói gì đó thì đầu dây bên kia truyền đến tiếng chửi bới ầm ĩ, điện thoại đã bị người khác giật lấy.

"Cậu là con trai bà ta?" Một giọng đàn ông khàn khàn vang lên.

"... Vâng, tổng cộng bà ấy nợ các anh bao nhiêu?"

"Cả gốc lẫn lãi là tám trăm chín mươi bảy nghìn."

"Lãi suất bao nhiêu?"

"Yên tâm, chúng tôi làm ăn đàng hoàng chứ không phải dân giang hồ cướp bóc, giấy trắng mực đen rõ ràng, đúng theo quy định pháp luật."
« Chương Trước