Hứa Hoàn Dư: "Ồ."
Nhạc Sâm: "Em không tin anh sao?"
Hứa Hoàn Dư: "Em có tin hay không cũng đâu quan trọng."
Nhạc Sâm: "... Vậy ánh mắt em là ý gì?"
Hứa Hoàn Dư: "Ánh mắt em làm sao?"
Nhạc Sâm: "Cái kiểu nhìn như đang xem trò hề ấy."
Hứa Hoàn Dư: "Có ư?"
Nhạc Sâm: "Có."
Hứa Hoàn Dư: "Anh nhìn nhầm rồi."
Xạo, rõ ràng là có!
Nhạc Sâm bực bội nhìn Hứa Hoàn Dư: "Muốn cười thì cứ cười đi."
Hứa Hoàn Dư ngoảnh mặt đi: "Em không cười, là anh mắc bệnh đa nghi thôi."
Nhạc Sâm cứng họng.
Hứa Hoàn Dư thở dài nói: "Yêu đương đâu phải là canh chừng tù nhân, vẫn nên cho người ta thêm chút không gian riêng."
Anh cũng có nghe nói về cái tính chiếm hữu chết tiệt khi yêu đương của Alpha.
Nhạc Sâm cười khẩy: "Giống như em vậy hả, cho tự do quá mức để rồi bị cắm sừng?"
Hứa Hoàn Dư ngượng ngùng: "... Hai chuyện khác nhau."
Nhạc Sâm ném cho anh một ánh nhìn lạnh lẽo: "Anh hiểu rồi, em chỉ giỏi nhẫn nhục trước mặt người ngoài, còn với anh thì lại giỏi lý sự."
"Em chỉ là không muốn đôi co với họ."
"Rồi tự mình trốn đi khóc? Để người khác thấy mình thật ra rất kiên cường?"
"..."
"Cuối cùng ngày hôm sau lại coi như không có chuyện gì xảy ra mà sống tiếp?"
Hứa Hoàn Dư bị hỏi đến á khẩu, bất giác lùi lại, vẻ mặt đầy sự chống đối.
Nhưng rồi anh vẫn ngoan ngoãn cụp mắt xuống.
"Xin lỗi, em không nói nữa."
Nhạc Sâm: "... Trong tình huống như vậy mà cứ mãi nhường nhịn, chỉ khiến người khác được đằng chân lân đằng đầu thôi."
Hứa Hoàn Dư nhìn sang đầy khó hiểu: "Được đằng chân lân đằng đầu là sao?"
Beta có đôi mắt cụp hơi buồn, quầng mắt vẫn còn vệt khóc.
Có lẽ vì da trắng, vùng mắt bị chùi mạnh nên đỏ ửng một mảng.
Những lời Nhạc Sâm muốn nói nghẹn lại nơi cổ họng.
"... Thôi bỏ đi." Anh nới lỏng cà vạt: "Em cứ coi như anh chưa nói gì."
Hứa Hoàn Dư không truy hỏi nữa, rất bình tĩnh đáp lại một tiếng "được".
Nhạc Sâm cảm thấy mất hứng, lùi về phía lan can.
"Em còn có việc, đi xuống trước đây." Hứa Hoàn Dư nói.
Nhạc Sâm xua tay: "Đi đi."
Đợi người đi khuất, anh cuối cùng cũng rút lại hộp thuốc lá từ trong túi ra.
"Quản lý Hứa, anh ăn trưa xong rồi ạ?" Lili cầm hộp salad vừa gọi, đυ.ng phải Hứa Hoàn Dư ngay khúc cua.
Hứa Hoàn Dư giật mình: "Ừm, ăn xong rồi."
Thật ra anh chưa ăn, nhưng chẳng còn khẩu vị gì nữa, đành nói dối.
"Ồ ồ, nhanh thật đấy." Lili cười một tiếng, đi sóng vai với Hứa Hoàn Dư: "Anh định về phòng nghỉ trưa à?"
Công ty có khu vực nghỉ ngơi riêng, nhân viên nào cũng có thể đăng ký sử dụng.
"Dự án DT còn chút việc tồn đọng, em muốn xử lý nốt cho xong."
"Chăm chỉ thế ạ, chắc em phải học tập anh thôi." Lili cảm thán. Đột nhiên, mũi cô khẽ khịt khịt: "Quản lý Hứa, vừa nãy anh ở cùng Alpha sao?"
Hứa Hoàn Dư sững sờ: "Đúng... đứng nói chuyện với bạn chút thôi."
"Pheromone của bạn anh hơi nồng đấy." Lili khéo léo lùi lại một bước. Cô là Alpha, mà Alpha với Alpha vốn xung khắc nhau, mùi pheromone còn vương lại trên người Hứa Hoàn Dư khá mạnh khiến cô ngửi thấy không thoải mái.