Chương 3

Hứa Hoàn Dư im lặng một lát, sau đó chậm rãi cất lời: "Hồi nhỏ anh từng nói, em trông quê mùa, giống như một cục than nhỏ, xám xịt."

Nhạc Sâm: "..."

"Em cũng nói là trước đây thôi, giờ nhìn mãi, anh thấy càng ngày càng thuận mắt."

Anh chợt vỡ lẽ: "Ồ, ý là anh ở cạnh em lâu quá, nhìn chán chê nên quen mắt rồi chứ gì?"

Khóe môi Hứa Hoàn Dư cứng đờ, chẳng buồn đáp lời anh.

Nhạc Sâm càu nhàu: "Này, nói gì đi chứ."

"Em là Beta, tìm Omega thì lại làm lỡ dở thanh xuân người ta, còn tìm Alpha thì phần lớn đều không coi trọng em, chỉ xem là trò vui qua đường... Em cũng lớn tuổi rồi, ngoại hình thì bình thường, đâu có nhiều lựa chọn để kén cá chọn canh... Chắc em chẳng tìm được ai đâu, dù sao em cũng đã chuẩn bị tinh thần sống một mình cả đời rồi."

Anh mím môi: "Thì tranh thủ lúc còn trẻ cứ yêu đương cho đã đi, coi như trải nghiệm cuộc đời."

Nhạc Sâm liếc mắt nhìn sang: "Còn Beta thì sao? Hình như chưa thấy em yêu Beta bao giờ."

Hứa Hoàn Dư cụp mắt xuống: "Em cảm thấy đa số Beta có cuộc đời quá giống nhau, ở bên nhau chẳng tạo ra chút cảm xúc nào, ít nhất là em chưa từng gặp được người khiến mình rung động, em... anh cứ coi như em kén cá chọn canh đi."

Nhạc Sâm bật cười, kéo người đang rụt vai kia lại gần: "Được thôi, vậy em nói cho anh nghe xem, mỗi lần yêu đương đều bị cắm sừng, em đã trải nghiệm được những gì rồi?"

"Thì, trải nghiệm... những điều tốt đẹp và cả những điều tệ hại, cảm nhận một chút mùi vị tình yêu thôi."

Đời người ngắn ngủi như vậy, có lẽ sự tầm thường là lẽ dĩ nhiên, nhưng Hứa Hoàn Dư vẫn muốn cố gắng sống, khao khát có được một tình cảm chân thành.

Khóe môi Nhạc Sâm giật giật: "Vô dụng."

Hứa Hoàn Dư thoáng buồn: "Ừ, em vô dụng."

Anh cụp mắt xuống, vẻ mặt cam chịu đã quá quen thuộc...

Một Beta bình thường, chìm nghỉm giữa đám đông, có lẽ số phận đều như vậy cả thôi.

Thấy vậy, Nhạc Sâm lại chẳng biết nói gì.

Anh nhớ ra gã tồi kia là nhân viên tép riu trong công ty mình, đối tượng nɠɵạı ŧìиɧ là một lãnh đạo cấp trung khác.

Nhạc Sâm: "Tên đầu mì tôm đó, để anh giúp em đuổi việc hắn nhé?"

Hứa Hoàn Dư: "Em không muốn quan tâm nữa, kệ đi."

Nhạc Sâm: "Em đúng là hiền quá hóa đần mà."

Hứa Hoàn Dư: "Ồ."

Nhạc Sâm sờ vào hộp thuốc lá, rồi lại rụt tay về.

Hứa Hoàn Dư đứng bên cạnh không nói một lời, khoanh tay, nhìn về phía tòa nhà đối diện.

"Reng reng reng" Điện thoại Nhạc Sâm đổ chuông, anh không nghĩ nhiều, quẹt tay nghe máy, ai ngờ lỡ tay bật nhầm loa ngoài.

"Nhạc Sâm, cái tên biếи ŧɦái chết tiệt nhà anh! Dám lén cài định vị à? Điện thoại tôi vứt rồi, anh tự lo cho mình đi, không thì chúng ta gặp nhau ở sở cảnh sát!"

Giọng nam the thé vang lên, nói xong liền cúp máy cái rụp.

Nhạc Sâm: "..."

Oan uổng quá, anh đâu có làm cái chuyện đó!

Hứa Hoàn Dư liếc mắt nhìn sang, Nhạc Sâm lập tức thanh minh: "Anh không có lén cài định vị, anh ta nói bậy bạ đấy. Đó chỉ là một phần mềm chia sẻ vị trí thôi, anh ta phải đồng ý chia sẻ thì anh mới xem được chứ."