Chương 1

Nhạc Sâm lại bị đá. Nguyên nhân chẳng đâu xa lạ, vẫn là cái tính ham muốn kiểm soát chết tiệt của anh. Dù đã cố gắng kiềm chế, nhưng xem ra chẳng ăn thua.

Anh rút một điếu thuốc, làn khói trắng phả ra làm mờ đi những đường nét trên khuôn mặt.

"Cọt kẹt."

Cánh cửa sắt sân thượng bật mở.

Nhạc Sâm nheo mắt nhìn sang: "A Dư."

Hứa Hoàn Dư sững người, rồi vội vàng cúi gằm mặt xuống.

Nhạc Sâm ngậm điếu thuốc, bất chợt bật cười: "Đừng trốn nữa, mắt em đỏ như mắt thỏ rồi kìa, anh có mù đâu."

Mặt Hứa Hoàn Dư đỏ bừng, ngượng chín người, bất giác lùi lại phía sau. Nhưng Nhạc Sâm đã kịp kéo cậu lại, ấn người vào tường, đôi mắt nheo lại soi xét kỹ càng.

Gió đêm lướt qua gáy, Hứa Hoàn Dư khẽ run lên.

Nhạc Sâm theo thói quen vòng tay ôm lấy vai người kia, một chân hơi chùng xuống, dồn trọng tâm ngả người sang.

Khoảng cách thu hẹp, mùi thuốc lá nồng nặc xộc vào mũi khiến Hứa Hoàn Dư bị sặc, ho sù sụ.

Nhạc Sâm tặc lưỡi, dập tắt điếu thuốc: "Xin lỗi em."

Hứa Hoàn Dư ho khan một tiếng, nước mắt trào ra.

Nhạc Sâm thở dài, mạnh tay lau nước mắt cho người đối diện.

Hứa Hoàn Dư mím môi, tuy thấy khó chịu nhưng cũng không né tránh, cứ ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ.

Nước mắt càng lau càng chảy, thấm ướt một mảng lớn trên ống tay áo Nhạc Sâm.

"Hứa Hoàn Dư, em làm bằng nước đấy à?" Anh bực dọc: "Đâu phải lần đầu thất tình, có cần thiết phải khóc đến mức này không?"

Hứa Hoàn Dư nín thinh, bản thân cậu cũng thấy mất mặt. Trước đây dù đau lòng đến mấy cũng chỉ về nhà trùm chăn khóc một mình, lần này uất ức quá không kìm được mới chạy lên sân thượng cho khuây khỏa, ai ngờ lại đυ.ng phải người khác.

Đã thế lại còn là Nhạc Sâm.

Hứa Hoàn Dư càng nghĩ càng tủi thân, hiếm khi phản kháng mà nay lại giãy giụa muốn thoát ra, nước mắt càng rơi tợn.

Cũng chẳng biết rốt cuộc là đang khóc vì ai.

Nhạc Sâm: "..."

Chết tiệt, sao mà lắm nước mắt thế.

Anh ngẩng nhìn trời, rồi lại cúi nhìn người trong lòng, thầm đoán chẳng lẽ lần này tìm được chân ái rồi sao?

Ít nhất trong suốt hai mươi năm qua, hiếm khi nào anh thấy cậu khóc như vậy.

"Cái tên đầu mì tôm đó cắm sừng em à?"

Hứa Hoàn Dư ngoảnh mặt đi, im lặng không đáp.

Nhưng im lặng chính là ngầm thừa nhận.

Nhạc Sâm: "Em thấy chưa, anh nói có sai đâu. Biết ngay thằng Alpha đó chẳng phải thứ tốt lành gì mà."

Hốc mắt Hứa Hoàn Dư càng đỏ hoe.

Nhạc Sâm: "..."

"Thôi được rồi, anh không nói nữa. Sau này nhớ giữ cái đầu cho tỉnh táo."

Hứa Hoàn Dư khẽ "ừm" một tiếng trong cổ họng.

"Em lúc nào cũng chỉ biết "ừ", qua chuyện này rồi thì lại ngu ngốc mà đâm đầu vào tiếp cho xem."

Nhạc Sâm chống tay, ngả người ra sau: "Em nói xem, yêu đương thì cứ yêu thôi, đừng có hạ mình hèn mọn như thế. Dốc hết ruột gan ra thì chẳng phải để người ta nắm thóp em sao?"

"Trước đây đâu có như vậy..."

"Gì cơ?" Nhạc Sâm nhướn mày: "Nói to lên, anh nghe không rõ."

"Lúc theo đuổi em, anh ta đâu có như thế. Anh ta từng rất tốt, đối xử với em cũng rất tốt..." Giọng Hứa Hoàn Dư khàn đặc.

Nhạc Sâm cạn lời: "Vì anh ta tốt ư? Hứa Hoàn Dư, lòng người dễ đổi thay lắm. Nếu thật sự muốn ổn định, chi bằng em đi mua vé số còn hơn. Ít nhất mua vé số thì biết chắc là sẽ trượt, còn lỡ mà trúng thì đổi đời luôn."