Chương 8

La Tâm Bội thở dài một tiếng: “Để sau đi, bây giờ tớ không có tâm trạng.”

“Vậy khi nào cậu về LA?” Giọng Điền Nhất Nặc đột nhiên trở nên nũng nịu: “Ngày mai tớ đinhh đi Thái Lan chơi đó, Harry muốn đến Koh Samui. Cậu có muốn đi cùng không?”

“Thái Lan?” La Tâm Bội vừa xếp váy vừa nói: “Không đi, tớ không thích Thái Lan.”

“Why?”

“Giống rạp xiếc.” La Tâm Bội nhíu mày.

Cô nghe thấy tiếng cười khó hiểu của Điền Nhất Nặc trước sự miêu tả trừu tượng này của mình, cô cũng bật cười.

“I mean…” (Ý tớ là…)

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, vắt óc cố gắng diễn tả: “Ở đó đủ loại người. Ladyboy, freak show, Buddhism. Or… murder?” (Người chuyển giới, màn trình diễn kỳ dị, Phật giáo. Hoặc… gϊếŧ người?)

Dị thường, thần bí, và cả máu me.

Thật lòng mà nói, không chỉ Thái Lan, đối với cả khu vực Đông Nam Á, La Tâm Bội đều có cái nhìn như vậy.

Cả chuỗi từ ngữ ấn tượng này khiến Điền Nhất Nặc cười phá lên.

“Quá phóng đại rồi.” Điền Nhất Nặc không quá bận tâm, cô ấy cười hỏi: “Vậy cậu về thẳng LA à?”

“Ừm, ngày mai.”

La Tâm Bội ném quần jeans vào vali.

Vừa nói, bước chân đang định đi dọn hành lý của cô bỗng dừng lại bên cạnh vali.

Một con thú nhồi bông hươu cao cổ nhỏ xíu bị kẹt ở góc vali, đầu nó cắm vào mép quần áo và thành vali, để lộ bốn chi dang rộng.

La Tâm Bội ngồi xổm xuống, cô kéo một chân con hươu cao cổ “giải cứu” nó ra.

Bên tai là Điền Nhất Nặc luyên thuyên về những chuyện nhỏ nhặt của cô ấy và Harry, La Tâm Bội chỉ chuyên tâm chơi với con hươu cao cổ trong tay.

Cô lật đi lật lại ngắm nghía nó, hoặc bắt chước như hồi nhỏ mẹ đã quay lại, để con hươu cao cổ giả vờ chạy trên thảo nguyên.

Mẹ đã từng nói rằng họ sẽ cùng nhau đến Kenya để xem những con hươu cao cổ thật.

Những con hươu trên thảo nguyên, tự do, chứ không phải bị nhốt trong sở thú.

Nhưng sức khỏe của mẹ không tốt.

Không thể đi xa được.

Con hươu cao cổ trong tay ngừng lại bước chạy trong không khí, chỉ có thể bất lực nhìn ra ngoài cửa sổ về phía bầu trời đêm xa xứ.

La Tâm Bội nhìn con hươu cao cổ, cô cảm thấy mình đang đồng cảm với nó.

Cả hai đều có một thứ mong muốn.

Ở một nơi rất xa, rất xa.

Cô lại bắt đầu ghen tị với con hươu cao cổ, vì nó có thể trở về cố hương, còn cô thì chỉ có thể… tự hiểu rằng mình sẽ không bao giờ đạt được điều mình muốn.

Thượng Hải đáng ghét này, con người chỉ cần ở đây thêm một giây, nước mắt dường như sẽ không bao giờ ngừng rơi.