Chỉ nói một câu: “Tổng giám đốc La, xin chia buồn, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn thôi.”
Trong sảnh tiệc ồn ào, bỗng nhiên vang lên vài tiếng rè rè của micro.
“Alo... Alo...”
Một cánh tay đập vào micro "bốp bốp" để thử âm thanh.
Ngay sau đó, một giọng nói cao vυ"t vang vọng khắp sảnh tiệc rộng hơn một nghìn mét vuông.
“Kính thưa quý vị khách quý.”
“Quân Quân! Quân Quân ơi!” Lưu Vân ngồi ở ghế chủ tọa ngay cả món ăn cũng không thiết ăn nữa, bà ta vỗ tay không ngừng về phía đứa cháu trai nhỏ bé xa vời vợi, hoàn toàn không thể nghe thấy trên sân khấu: “Quân Quân! Nhìn bà! Bà này!”
“Bà... bà!” Vừa nói, bà ta còn làm mặt hề trêu cháu.
Điện thoại bên cạnh đĩa nhảy lên liên tiếp mấy tin nhắn WeChat, La Tâm Bội mới chịu rời mắt khỏi khuôn mặt già nua của Lưu Vân, người đang muốn xé toang mặt mình ra để chọc cháu cười.
Snow: [Tuyển tập đặc sắc khu Mỹ, phải xem! Tuyên bố là con gái của đại gia tỉnh nào đó, trả góp 15 kỳ 1500 đô la.]
Snow: [Đại gia danh viện bậc thầy quản lý thời gian, bốn người bạn trai chia đều tình cảm kiếm tiền tiêu vặt.]
Snow: [Xem nhanh đi! Cười chết mất, cô ta còn chơi cả anh rể cũ của cậu.]
Snow: [Cô ta lái chiếc Ferrari của anh rể cũ cậu mà bảo là của mình hahaha, cứu tớ với tớ sắp cười ngất rồi.]
Tin nhắn của Điền Nhất Nặc tới dồn dập, La Tâm Bội nhìn màn hình hộp thoại trắng cứ nhảy lên cho đến tin cuối cùng, bên kia dường như mới ngậm miệng lại, chỉ chờ cô trả lời mới tiếp tục.
“Tâm Tâm, đi đi.” Ở phía đối diện, Lưu Vân vui vẻ vẫy tay với La Tâm Bội: “Đi rót một ly rượu mời cha con!”
Cầm điện thoại trong tay, La Tâm Bội nhìn về phía Lưu Vân.
Cô liếc một cái, rồi lại nhìn về điện thoại.
“Con không uống rượu.” Giọng cô vẫn bình thản như thường.
“Cầm ly thôi cũng được!” Lưu Vân trưng ra vẻ mặt hiền từ của một người bà: “Quan trọng là tấm lòng!”
Ngón tay cô gõ lách tách mấy chữ lên màn hình.
Rose: [Gọi cho tớ một cuộc.]
Tin nhắn vừa gửi đi chỉ một giây, Điền Nhất Nặc không hỏi han gì, cuộc gọi WeChat đã đến.
“Alo?” La Tâm Bội bắt máy.
Giữa ánh nhìn lác đác từ đám người nhà họ La xung quanh, cô cầm túi xách đứng dậy.
“Ồ, nhà cháy rồi à? Được, tớ đến ngay.”
Bóng dáng nổi bật đó đột ngột rời khỏi sảnh tiệc, những người nhà họ La đang ngồi đó nhìn chỗ trống của La Tâm Bội, sắc mặt ai nấy đều có chút ngượng nghịu.
Ai cũng hiểu rõ nguyên nhân và hậu quả của tình huống này, chỉ tiếp tục ăn tiệc vui, không ai hỏi thêm.