La Tâm Bội không muốn đến Châu Phi ngắm hươu cao cổ nữa, xung đột vũ trang ở địa phương nói xảy ra là xảy ra. Trong phút chốc, hướng dẫn viên, tài xế và cả xe du khách đều bị lôi vào "chuồng sắt", phả …
La Tâm Bội không muốn đến Châu Phi ngắm hươu cao cổ nữa, xung đột vũ trang ở địa phương nói xảy ra là xảy ra. Trong phút chốc, hướng dẫn viên, tài xế và cả xe du khách đều bị lôi vào "chuồng sắt", phải chờ xung đột kết thúc để xếp hàng gọi điện về nhà đòi tiền chuộc.
Không có tín hiệu, không có điện thoại, âm thanh chiến đấu bên ngoài nghe như pháo hoa.
Ngày hôm sau, một chiếc xe xông vào doanh trại vũ trang. Sau đó, một người đàn ông bước xuống xe, phía sau còn có ba người đàn ông vạm vỡ đi theo.
Khi La Tâm Bội bị lôi đến bên cạnh người đàn ông ngoại quốc đó, cô nghĩ rằng có lẽ kiếp này mình phải đi trước một bước rồi.
...
Mark Brady nhận được điện thoại là bay ngay đến Kenya. Cuộc bạo loạn đột ngột đã gϊếŧ sạch đội an ninh ở mỏ vàng và chiếm giữ toàn bộ khu mỏ.
Anh dẫn theo ba lính đánh thuê xông thẳng vào cứ điểm vũ trang để đàm phán.
Giữa sân trại trống trải là những chiếc l*иg sắt, anh thờ ơ bước qua đám du khách bị nhốt chờ nộp tiền chuộc.
Ngoại trừ đôi mắt đang trừng thẳng về phía anh trong l*иg.
Và rồi, đôi mắt ấy đã trở thành cơn ác mộng mà anh không cách nào thoát khỏi mỗi khi nửa đêm tỉnh giấc.
Cô gái đó.
Rốt cuộc cô đã đi đâu?
Rõ ràng anh đã đưa cho cô chiếc la bàn...
...
Vài năm sau, Las Vegas.
La Tâm Bội đẩy cánh cửa của phòng Tổng thống hạng sang, bỗng dưng được nâng cấp một cách khó hiểu, một người đàn ông mặc vest chỉnh tề đã ngồi sẵn ở đó.
Khi anh cầm một cuốn sổ nhỏ ngẩng đầu nhìn cô, cơn ác mộng mà cô đã mất ba năm mới quên được lại như băng lạnh tràn về, đông cứng từng bước chân.
"La... Tâm Bội, đúng không?" Mark Brady cầm cuốn hộ chiếu, cúi đầu mỉm cười: "Tôi còn tưởng tên em là Lâm Lạc Lạc."
"Bảo sao, tôi tìm khắp Trung Quốc cũng không thấy Lâm Lạc Lạc."
Anh đứng dậy, giày da đi trên thảm trải sàn một cách vững vàng, không gây tiếng động, giống như một loài thú đã tìm thấy con mồi và đang giảm tốc độ rình rập.
"Hóa ra em không phải Lâm Lạc Lạc."
...
Trong đầu La Tâm Bội luôn quanh quẩn một câu: “Mark Brady là một tên khốn.”
Anh đến từ Chicago, có một phần tư dòng máu thuộc về một quốc gia Đông Nam Á nào đó.
Lạnh lùng tàn nhẫn, quyết đoán dứt khoát.
Và không biết đau.
Trong căn phòng không ánh sáng, chỉ có ánh đèn của thành phố Las Vegas ngoài cửa sổ leo lên cơ thể cường tráng sau khi anh cởϊ áσ sơ mi.
La Tâm Bối nhìn chằm chằm vào mấy ký tự xanh lam xăm trên làn da màu đồng kia.
Cô không dám nói, cái tên giả đó thực ra là tên con chó nhà cô...
Bởi vì lúc này, cô chỉ cách một khẩu súng vỏn vẹn 20cm.
“Hãy dành chút thời gian để cầu nguyện đi, ngay khi em nhận ra tôi. Hãy xem Chúa có đồng ý, để em trốn thoát trước mặt một tên khốn hay không.”
Mình xin tên tác giả của bộ này được không bồ?