Nguyễn Đan Thanh bỏ chạy ra boong tàu.
Trong đầu loạn như cào cào.
Cậu đã cảm thấy thái độ của Chử Thế Trạch với mình cứ kỳ kỳ.
Còn tưởng mình đã hiểu nhầm!
Chuyện là, Nguyễn Đan Thanh từng có một người bạn là gay. Có thời gian, cậu đã từng hoài nghi người bạn đó thầm thương trộm nhớ mình, khổ sở mãi mới quyết định hỏi thẳng. Ai dè người bạn đó chỉ cười, bảo rằng dù là gay thì không có nghĩa thấy thằng đàn ông nào cũng thích. Lần đó, Nguyễn Đan Thanh được một phen ngượng chín mặt vì cái tính đa tình của mình.
Từ đó trở đi, Nguyễn Đan Thanh mặc định cái radar tình yêu của mình chỉ bắt được sóng của phái nữ, chứ hoàn toàn vô dụng với giới đồng tính.
Gió biển mang theo tiếng cười như có như không vọng ra từ bữa tiệc.
Đột nhiên, có vài chùm pháo hoa từ phía bờ bất ngờ vụt lên, nối đuôi nhau bay vυ"t lên không trung rồi nổ tung, hết lần này đến lần khác thắp sáng cả bầu trời đêm.
Mắt Nguyễn Đan Thanh cay xè, nhìn trân trân lên trời đêm.
Nước mắt cứ thế chảy dài.
Hơn nửa năm chịu cảnh ấm lạnh của thế gian đã giúp cậu hiểu ra một điều: nếu chỉ dựa vào việc làm thêm thì cả đời cậu đừng hòng mà kiếm đủ tiền học phí.
May mắn của cậu đã bị hoang phí hết trong những tháng ngày không biết trân trọng rồi.
"Xin lỗi, phiền ngài tránh đường một chút ạ."
Đúng lúc đó, một người phục vụ bưng một khay đầy ly rượu đi ngang qua.
Nguyễn Đan Thanh tiện tay với lấy một ly rồi nốc cạn một hơi.
Cậu dùng sức xoa mặt, hít một hơi thật sâu, rồi quay người bước vào.
...
Chử Thế Trạch dường như đã đoán được cậu sẽ quay lại.
Nguyễn Đan Thanh gắng sức đứng thẳng người, chuyển sang giọng thương lượng: "Ngài phải trả tiền trước." Cậu lấy hết can đảm, nói rõ từng chữ: "Tổng cộng là 64.573 đô la. Xin hãy viết séc ngay cho tôi."
Răng cậu va vào nhau cầm cập.
Chử Thế Trạch nhướn mày: "Chỉ vậy thôi?"
Nguyễn Đan Thanh nghiến răng, gật đầu.
Cậu thấy Chử Thế Trạch lấy tập séc ra, soạt soạt viết xuống những con số và ký tên.
Tim Nguyễn Đan Thanh đập như trống hội, run tay nhận lấy tấm séc kiểm tra.
Một tờ giấy mỏng manh và nhẹ bẫng như thế này lại có thể xoay chuyển vận mệnh của cậu, rồi cậu lại có thể cứu giữ vận mệnh gia đình không trượt xuống vực thẳm.
"Đáng giá mà, Nguyễn Đan Thanh." Cậu tự nhủ với lòng.
Cậu muốn cất kỹ tấm séc, nhưng lục khắp người cũng không có gì để kẹp, thế là đành nhét đại vào túi quần.
Ly rượu vừa nốc bắt đầu ngấm.
Cậu như tỉnh táo hơn lại như mụ mị hơn bao giờ hết.
Nguyễn Đan Thanh hỏi: "Bây giờ... Tôi phải làm gì?"
Trong lòng cậu cố ra dũng cảm: "Chẳng qua chỉ bị người ta chà đạp một chút thôi, mình cũng đâu phải trai tân, bày đặt làm giá làm gì? Biết đâu nhắm mắt một cái, ba phút là xong. Đều là đàn ông với nhau cả, cậu lạ gì, khối kẻ trông vậy chứ có làm nên trò trống gì đâu."
Chử Thế Trạch bị cái vẻ trẻ con của cậu chọc cười, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, nói: "Lại đây."
Nguyễn Đan Thanh ngoan ngoãn bước tới bên cạnh hắn.
Chử Thế Trạch đứng dậy, đưa tay về phía cậu. Nguyễn Đan Thanh giật mình, vội nhắm nghiền đôi mắt.
Thế nhưng không có nụ hôn mạnh bạo nào như tưởng tượng.
Bàn tay ấy thậm chí chẳng chạm vào má cậu, mà chỉ lướt nhẹ qua hàng mi, khẽ gạt đi một sợi lông tơ không biết đã vương vào từ lúc nào.
Ngay sau đó, bàn tay rộng lớn với những ngón tay thô dài của Chử Thế Trạch mới áp lên gò má trắng nõn của cậu. Đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt. Cái cách vuốt ve ấy hệt như đang nâng niu món bảo vật ưng ý vừa mới có được.
Hắn bật cười, nói: "Nguyễn Đan Thanh, cậu nên soi gương đi, lem nhem như mèo hoa vậy. Không phải cái gì tôi cũng ăn đâu."
Nguyễn Đan Thanh lập tức đỏ mặt tía tai, ấp úng chẳng nói được lời nào.
Cậu đi tắm.
Dù sao thì tiền cũng đã nhận, lần lữa chỉ thêm khổ sở. Nghĩ vậy, cậu chỉ tắm vội qua loa trong mười lăm phút.
Trên người không mặc gì khác ngoài chiếc áo choàng tắm bằng lụa trắng, cậu bước vào phòng ngủ.
Chử Thế Trạch đang chờ cậu.
Khác hẳn với cậu, Chử Thế Trạch vẫn ăn vận chỉnh tề trong bộ vest lịch thiệp, nghiêm cẩn như thể có thể bắt đầu một cuộc họp thương mại bất cứ lúc nào.
Nguyễn Đan Thanh ngả lưng xuống giường, cả người lún sâu vào tấm nệm êm ái. Vốn dĩ đã là người nhạy cảm, giờ đây cậu như cảm nhận được những chuyển động rất nhẹ từ biển khơi truyền tới.
Chử Thế Trạch đứng ngay trước mặt cậu, từ trên cao nhìn xuống với ánh mắt thưởng thức. Dù chưa làm gì, nhưng cái dáng vẻ bề trên ấy cũng đủ tạo ra một áp lực vô hình.
Nguyễn Đan Thanh quay mặt đi.
Soạt.
Tiếng dây thắt lưng được rút ra.
Vì vừa mới tắm xong, làn da của cậu hãy còn vương hơi nước, vừa tiếp xúc với không khí lập tức nổi lên những cơn lạnh se sắt.
Đầu ngón tay của Chử Thế Trạch lạnh giá như không có nhiệt độ, gạt vạt áo choàng mềm mại của cậu ra và hỏi: "Cậu biết phải làm gì rồi chứ?"
Nguyễn Đan Thanh khẽ "ừ" một tiếng.
"Vậy thì, bây giờ, hãy mở ra cho tôi."