Cửa phòng không khóa.
Nguyễn Đan Thanh nhẹ nhàng vặn tay nắm, đẩy cửa bước vào.
Trong phòng không mở cửa sổ.
Không khí tĩnh lặng như có một làn hương thâm trầm, quyền quý đang lơ lửng.
Ánh đèn mờ ảo tựa như đang tan chảy, là sắc cam ấm áp.
Nguyễn Đan Thanh vô cùng căng thẳng, bất giác dùng tay cào vào đường viền quần. Cậu nuốt nước bọt, nói: "Chử tiên sinh, cảm ơn ngài đã gặp tôi." Sau đó, cậu bắt đầu trình bày rõ ràng tên trường, chuyên ngành và thành tích học tập của mình. Mặc dù không chuẩn bị trước, nhưng cậu vẫn nói trôi chảy như đọc thuộc lòng.
"Sớm biết có buổi phỏng vấn thế này, hẳn mình đã chuẩn bị trước." Nguyễn Đan Thanh hối hận nghĩ.
Cậu làm sao biết được chuyện Chử Thế Trạch sẽ tới?
Càng không dám nghĩ tới chuyện, mình có thể mời được Chử Thế Trạch làm người tài trợ.
Chử Thế Trạch ngồi sau chiếc bàn gỗ nam mộc khổng lồ chạm nguyên khối.
Hắn rút một điếu thuốc lá ra khỏi hộp bạc, ngón tay xoay bánh xe bật lửa, “xoẹt” một tiếng, đầu thuốc lá bừng sáng, một làn khói trắng đặc quánh được nén lại trong l*иg ngực rồi từ từ nhả ra, mờ ảo bao phủ lấy gương mặt hắn: "Cậu có thể báo đáp gì cho tôi?"
Nguyễn Đan Thanh líu ríu, ấp úng: "Tôi... tôi sẽ tốt nghiệp với thành tích xuất sắc, sẽ làm việc chăm chỉ cho công ty của ngài..."
Nói ra chính cậu cũng thấy ngại, thật ngây thơ làm sao, ngay cả phim truyền hình tám giờ cũng sẽ chê là ngớ ngẩn.
Quả nhiên, lời còn chưa dứt, Chử Thế Trạch đã bật cười.
Mặt Nguyễn Đan Thanh lại đỏ bừng, còn định nói gì đó, nhưng chân bỗng mềm nhũn như giẫm phải bông, cả người lảo đảo, có lẽ là do sóng biển vỗ vào mạn thuyền. Thực ra sóng không mạnh lắm, nhưng vốn dĩ chân cậu đã run lẩy bẩy từ trước, nên lần này cậu ngã sõng soài trên sàn.
Đầu óc trống rỗng.
Mất mặt quá đi thôi!
Cậu nghĩ: "Tiêu rồi."
Cơ hội đến tay mà cũng không biết nắm bắt là sao?
Có lẽ là do men rượu, cũng có lẽ vì ý nghĩ buông xuôi nên trong nhất thời cậu không sao gượng dậy nổi.
Qua tầm mắt cúi gằm, cậu thấy Chử Thế Trạch bước tới, lại đích thân cúi xuống đưa tay ra đỡ cậu.
Nguyễn Đan Thanh hoảng hốt, túm chặt lấy cánh tay của Chử Thế Trạch. Cậu ngước khuôn mặt đẫm men rượu trong l*иg ngực hắn lên, vội vàng van nài: "Chử tiên sinh, xin... xin ngài hãy giúp tôi."
Cậu không biết bản thân khi ấy trông thảm hại và mời gọi đến nhường nào. Áo sơ mi nhàu nhĩ, tóc mai lòa xòa, má và tai đỏ ửng, càng làm nổi bật làn da trắng ngần, hàng mi dài, lông mày rậm, con ngươi đen láy, tất cả tạo nên một vẻ vừa hoảng hốt vừa non nớt đến đáng thương.
Chử Thế Trạch như bị mê hoặc, gần như cúi xuống hôn cậu ngay lập tức.
Trong cơn hỗn loạn, nụ hôn không chạm vào môi mà chỉ lướt qua khóe miệng.
Nguyễn Đan Thanh còn chưa kịp phản ứng.
Thì ngay sau đó, hơi thở đầy tính chiếm đoạt của Chử Thế Trạch đã bao trùm lấy ý thức của cậu. Tay hắn nắm lấy gáy cậu, xoay mặt cậu lại rồi đặt lên môi cậu một nụ hôn khác.
"Chuyện gì thế này?"
Trong đầu vốn đã mụ mị vì men rượu, bỗng nổ “bùm” như than hồng rơi vào đống cỏ khô, thiêu đốt cậu từ đỉnh đầu đến tận gót chân.
Nguyễn Đan Thanh chưa bao giờ nghĩ mình có thể hôn một người đàn ông.
Cậu mơ màng nghĩ: "Có lẽ môi lưỡi của đàn ông hay phụ nữ đều giống nhau, nên việc hôn nhau cũng chẳng có gì khác biệt."
Chử Thế Trạch chỉ nhẹ nhàng "nếm thử" rồi dừng lại, khóe mắt vẫn còn phảng phất nụ cười, nhìn cậu một cách ôn hòa.
Nguyễn Đan Thanh ngơ ngác: "... Sao ngài lại hôn tôi?"
Chử Thế Trạch nói thẳng: "Tôi không cần cậu làm việc cho tôi. Đây mới là hồi báo tôi muốn."