Nguyễn Đan Thanh nhớ lại lúc chiều cậu vẫn còn nghe cô chủ lẩm bẩm: "Cầu trời cho cậu đừng đến."
Cậu tò mò hỏi: "Gia đình sum vầy không phải chuyện vui sao?"
Chử Mạn Lệ nghe vậy liền cười phá lên: “Tám tuổi tôi đã bị ném vào trường nội trú rồi. Haizz, tình cảm với người nhà cũng nhạt thếch, một năm gặp nhau chẳng được hai lần." Rồi cô ấy lại tiu nghỉu: "Cậu không biết cậu tôi đáng sợ thế nào đâu."
Lúc ấy, Đan Thanh còn tặc lưỡi nghĩ thầm: Đáng sợ thì đáng sợ đến mức nào cơ chứ?
Cậu biết cậu của Chử Mạn Lệ là ai - chính là Chử Thế Trạch lừng danh.
Cái du thuyền sang chảnh mà cậu đang đứng đây chính là tài sản của Chử Thế Trạch, mà nghe đâu đây cũng chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Nghe đồn, lúc Chử Thế Trạch mới tiếp quản sản nghiệp gia đình quy mô còn nhỏ lắm. Vậy mà chỉ hơn chục năm sau, hắn đã trở thành một nhân vật máu mặt, hô mưa gọi gió trên thương trường. Mà bản thân hắn lại sống rất kín tiếng, hiếm khi xuất đầu lộ diện.
Bây giờ thì cậu đã thấy tận mắt rồi.
Nguyễn Đan Thanh thầm nghĩ, quả nhiên cô chủ sợ là đúng rồi. Nhưng cậu không ngờ, Chử Thế Trạch ngoài đời lại phong độ, đẹp trai đến thế.
Vừa đẹp trai lại vừa đáng sợ.
Cậu nhẹ nhàng đứng thẳng dậy.
Đời mình đúng nhọ, ngày đầu tiên đi làm "trai bao" đã bị phụ huynh bắt quả tang, đúng là "chưa ra trận đã chết".
Trán Chử Mạn Lệ lấm tấm mồ hôi: "Cậu, cháu, cậu ấy..."
Nguyễn Đan Thanh đành phải cố tỏ ra bình tĩnh, bước lên một bước: "Chào ngài, Chử tiên sinh, tôi là Nguyễn Đan Thanh, bạn học của cô Chử."
Nguyễn Đan Thanh không biết mình diễn có đạt không nữa.
Lúc này đây, má cậu nóng ran, tóc sau gáy cũng dựng đứng hết cả lên, từng mạch máu dưới da dường như cũng đang giật liên hồi.
"Nguyễn Đan Thanh."
Chử Thế Trạch khẽ lặp lại cái tên ấy.
Nguyễn... Đan... Thanh.
Ba âm tiết thanh bằng trắc ấy được giọng nói trong mà lạnh của người đàn ông thốt ra, nghe như một nốt dương cầm tuyệt đẹp vang lên một cách bất chợt, vô tình mà êm tai đến động lòng.
Nguyễn Đan Thanh không ngờ giọng của Chử Thế Trạch lại hay đến vậy, vừa trầm ấm vừa lôi cuốn, khiến cậu bất giác ngẩn người trong giây lát. Hơn nữa, chẳng hiểu sao cậu lại có cảm giác, ba chữ ấy được người kia đọc lên với một sự trìu mến lạ lùng, khiến vành tai cậu bất giác ngứa ran.
Mặt cậu lại càng đỏ hơn.
Hơi men cố nén cả buổi tối dường như cũng nhân cơ hội này mà bùng lên.
Đúng lúc này, Chử Mạn Lệ đứng bên cạnh lắp bắp phụ họa: "Vâng, vâng... Cậu ấy là bạn học của cháu."
Nguyễn Đan Thanh hoàn hồn lại, mới nhận ra tất cả chỉ diễn ra trong nháy mắt.
May mà bữa tiệc của họ không có hoạt động nào không lành mạnh nên Chử Thế Trạch cũng nhanh chóng rời đi.
Ánh đèn lại mờ đi, những luồng sáng neon lại tiếp tục nhảy múa.
Chử Mạn Lệ bị cậu mình gọi ra ngoài một lát, lúc quay về liền kéo vạt áo Nguyễn Đan Thanh, thì thầm: "Cậu tôi nói muốn gặp riêng cậu một lát."