Trên bản hợp đồng, Nguyễn Đan Thanh nhìn thấy tên người thuê mình: Chử Mạn Lệ.
Đây không phải là một dòng họ phổ biến.
Trí nhớ của Nguyễn Đan Thanh rất tốt.
Cậu nhớ mang máng cái tên này từng được nhắc đến trong nhóm chat của đám du học sinh. Người ta đồn rằng, năm nay có một cô tiểu thư nhà giàu học hành thì lẹt đẹt nhưng nhờ gia đình tặng một tòa nhà cho nhà trường nên được nhận vào trường danh tiếng nọ.
Nếu đúng là cô ấy thì chắc chắn tiệc sinh nhật sẽ có rất nhiều nhân vật tai to mặt lớn đến dự!
Nguyễn Đan Thanh nghĩ, biết đâu trong bữa tiệc đó mình có thể tìm ra một vị mạnh thường quân nào đó sẵn sàng tài trợ cho mình. Số tiền học phí khiến cậu đau đầu, e rằng nó cũng chỉ là vụn bánh rơi ra từ kẽ tay những người đó mà thôi.
Đêm trước khi lên du thuyền, Nguyễn Đan Thanh trằn trọc không ngủ được. Cậu ngồi dậy, tựa người vào bàn, dưới quầng sáng mờ mờ viết xuống một câu:
"Con người chỉ thực sự tự do khi dám gánh vác trách nhiệm. Đó là mới là chân lý của cuộc sống."
Trong khoảnh khắc ấy, cậu thấy tâm hồn mình đồng điệu với Kafka*.
*: một tiểu thuyết gia và nhà văn viết truyện ngắn người Bohemia. Ông được biết đến với phong cách viết độc đáo, kỳ lạ và đầy ám ảnh, khai sinh ra thuật ngữ "Kafkaesque" (giống Kafka) để mô tả những tình huống phi lý, rối ren và đáng sợ mà các cá nhân phải đối mặt trong bộ máy quan liêu.
...
Hoàng hôn.
Gió biển l*иg l*иg, màn đêm đen đặc quánh từng chút nuốt chửng ánh dương huy hoàng.
Du thuyền khổng lồ như một pháo đài thép, lẳng lặng neo mình bên bến cảng. Muôn vàn ánh đèn sáng rực được thắp lên, trông chẳng khác nào đang khoác lên mình hàng chuỗi châu ngọc lấp lánh, xa hoa đến nghẹt thở.
Bữa tiệc tối được tổ chức trong căn phòng thuộc khoang hạng nhất tầng 18.
Dù đã chuẩn bị tâm lý trước khi đến, nhưng đây là lần đầu tiên Nguyễn Đan Thanh được đặt chân đến một nơi như thế này. Thực sự đứng ở đây rồi cậu mới thấy tay chân mình lóng ngóng, thừa thãi không biết để đâu cho hết.
Cậu thầm nghĩ, có lẽ mình cần một ngày để thích nghi.
Song, khung cảnh trước mắt hoàn toàn khác với tưởng tượng của cậu: không nến, không hoa cũng chẳng có tiếng dương cầm du dương. Trái lại, cô chủ Chử Mạn Lệ là một người rất biết bắt trend, mời hẳn DJ đến chơi nhạc điện tử. Quả cầu gương trên trần xoay tròn, phản chiếu những vệt sáng neon tung tóe khắp phòng như vụn kim cương. Xung quanh ồn ào đến đinh tai.
Nguyễn Đan Thanh hít một hơi thật sâu.
Ổn thôi.
Cậu chịu được!
Hết ly rượu này đến ly rượu khác. Thực ra tửu lượng của Nguyễn Đan Thanh rất kém nên men say rất nhanh đã ập đến, nhưng cậu vẫn cố gắng cầm cự.
Sau đó, cậu còn phải cùng cô chủ nhảy một bản nhạc nữa.
Rồi mới quay về ghế sô pha nghỉ ngơi.
Còn chưa kịp thở thì một người gã đàn ông da ngăm, trông cũng khá bảnh bao tìm đến. Vừa thấy Nguyễn Đan Thanh, gã thoáng sững lại, rồi quay sang chất vấn Chử Mạn Lệ với vẻ thẹn quá hóa giận: "Cô không chọn tôi mà chọn thằng mặt trắng này hả?"
Thôi xong.
Lại đυ.ng phải ổ kiến lửa rồi.
Nguyễn Đan Thanh đau đầu nghĩ. Chắc đây là gã người mẫu nam đã bị thay thế.
Gã kia bắt đầu dồn dập chất vấn về học lực, gia cảnh, nghề nghiệp của cậu.
Nguyễn Đan Thanh thành thật trả lời.
Nhưng gã không tin, bắt đầu mỉa mai cậu: "Ồ, tao hiểu rồi. Cái vẻ ưu sầu, sa cơ thất thế kia chính là bí kíp để mày quyến rũ phụ nữ phải không?"
“Haizz.”
Nguyễn Đan Thanh nghĩ: "Đúng là làm nghề gì cũng vất vả."
Cậu mỉm cười đáp trả: "Vậy còn không mời mà tới, bám riết không buông là chiêu trò của anh à?"
Gã kia tức đến nghẹn lời.
Chử Mạn Lệ thì cười phá lên.
Gã đàn ông càng thêm tức tối, gằn giọng: "Mày với tao thì khác chó gì nhau, đều là loại vẫy đuôi xin ăn cả thôi. Mày nghĩ mày đọc được vài quyển sách là có giá hơn tao à? Huống hố, bây giờ mày đến sách cũng chẳng học nổi nữa rồi, mày còn có giá trị gì?"
"Đừng có tự hạ thấp bản thân như thế. Con người sinh ra ai cũng có giá trị riêng." Nguyễn Đan Thanh xòe hai tay, nói một cách thản nhiên: "Cùng lắm thì chúng ta vẫn còn có tim, phổi, gan, thận,... có thể hiến tặng để cứu lấy sinh mạng khác.”
Bất chợt, khung cửa kính ngoài ban công bật mở.
Một luồng gió đêm lạnh ngắt ùa vào, tràn lên người Nguyễn Đan Thanh.
Tiếng cười ồn ào quanh đó liền chững lại.
Nguyễn Đan Thanh thấy cô tiểu thư vốn ngang tàng suốt cả buổi tối bỗng giật mình đứng bật dậy, lắp bắp gọi: "Cậu."
Nguyễn Đan Thanh giật mình, cũng vô thức đưa mắt nhìn theo.
Ánh đèn trên trần hành lang như dòng thác đổ thẳng lên người đàn ông vừa xuất hiện. Từng đường sáng lạnh lẽo như băng trượt dọc từ mái tóc qua cổ đến vai, phác họa một bóng hình cao lớn nhưng vô cùng uy vũ giữa màn đêm mờ ảo.
Người đàn ông có đường nét gương mặt cương nghị, sắc lạnh, toát lên sức hút của sự từng trải.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, ánh mắt Đan Thanh đã bị dán chặt vào người đó.
Bản thân cậu vốn đã đẹp nên cũng thích ngắm những người đẹp, bất kể là nam hay nữ, đôi khi không thể kìm lòng.
Người đàn ông không nói một lời, chỉ lẳng lặng đảo mắt một vòng khắp căn phòng. Ánh mắt hắn quét đến đâu, sự im lặng lan ra đến đó.
Cuối cùng, ánh mắt ấy xoay chuyển, lướt qua gương mặt Nguyễn Đan Thanh một cách hờ hững.
Khoảnh khắc đó.
Mặt Nguyễn Đan Thanh nóng bừng.
Cùng lúc đó, tiếng nhạc xập xình cũng tắt hẳn.