Địa điểm phỏng vấn là một khách sạn sang trọng cách chỗ ở của Đan Thanh khá xa, nghĩ đến tiền xe là cậu lại thấy xót hết cả ruột.
Cậu diện nguyên một cây vest cắt may theo kiểu Anh, khoác ngoài là chiếc măng tô dạ cashmere đen tuyền, chân đi đôi giày Oxford da bê bóng loáng. Bộ đồ tôn lên bờ vai rộng và vòng eo tinh tế của cậu, khiến cậu trông càng cao ráo, tay chân càng thêm thon dài.
Đây là bộ cánh xịn sò cuối cùng của cậu, là vũ khí để cậu tự tin đi phỏng vấn bất cứ đâu.
Thế nhưng, vì đã cùng cậu bôn ba khắp chốn nên thoạt nhìn, chúng cũng nhuốm một lớp bụi mờ mang tên "sa cơ lỡ vận".
Vừa đến khách sạn, trong lúc hỏi đường lên phòng phỏng vấn, lòng cậu đã đánh trống hết cả lên.
"Bạn đồng hành", "bạn đồng hành"... Nghe tên thôi đã thấy mùi không đứng đắn rồi. Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà cậu lại mò tới đây cơ chứ?
Nhân viên lễ tân dẫn cậu vào thang máy. Nguyễn Đan Thanh nhìn chằm chằm vào những con số nhảy liên tục trên bảng điện tử, thầm nghĩ: "Lát nữa cửa mở ra mà thấy có biến, mình phải chuồn ngay lập tức!"
Tuy nhiên, căn phòng phỏng vấn trông lại hết sức bình thường. Bên trong có một người đàn ông và một người phụ nữ, cả hai đều ăn mặc rất lịch sự.
Lúc Đan Thanh vừa đẩy cửa bước vào, hai người họ đang mang vẻ mặt lo sốt vó. Nhưng ngay khoảnh khắc cậu từ từ ngẩng mặt lên, vẻ mặt họ bỗng thay đổi, như thể nắng hạn gặp mưa rào, mắt sáng rực cả lên.
Người phụ nữ bất giác thì thầm: "Hóa ra trên đời thật sự có người đẹp đến mức khiến người ta quên cả hít thở."
Nguyễn Đan Thanh hít sâu, lấy lại bình tĩnh, trả lời đâu ra đấy, phong thái ung dung, lời lẽ có chiều sâu. Từ trước đến nay, cậu chưa từng sợ phỏng vấn. Bất cứ buổi phỏng vấn nào, chỉ cần cậu đi là sẽ đỗ.
Lần này cũng vậy.
Điều cậu quan tâm nhất chính là thù lao. Vừa nghe đến con số, tim cậu đã hẫng một nhịp, vành tai nóng ran. Rồi cậu lại dè dặt hỏi: "Tôi chỉ cần tháp tùng cô ấy trong các bữa tiệc tối thôi phải không? Có nhiệm vụ nào... quá giới hạn không?" Cậu cố gắng dùng từ thật tế nhị.
Người đàn ông nghe xong thì bật cười: "Cái giá này không đủ để cậu đi khách đâu. Dịch vụ đó là một mức giá khác. Đây là một bữa tiệc của giới thượng lưu, rất thanh lịch."
"À, vâng, vâng ạ." Nguyễn Đan Thanh luống cuống, trong lòng thấy thấy xấu hổ vì mình đã hỏi một câu thiếu tế nhị như vậy.
Người đàn ông nói tiếp: "Công việc yêu cầu phải có giấy khám sức khỏe."
Nguyễn Đan Thanh chỉ có bản báo cáo từ một năm trước khi còn ở trường, nhưng người đàn ông yêu cầu bản mới nhất.
Nguyễn Đan Thanh ngượng chín mặt.
Haizz, cậu không có tiền.
Chẳng trách những người sa cơ lỡ vận ở đô thị phồn hoa khó lòng gượng dậy được, điều kiện tiên quyết để tìm được một công việc tốt nhiều quá đỗi.
Đúng lúc đó, điện thoại của người phụ nữ reo lên. Cô ta bắt máy, nói không được hai câu: "Thưa tiểu thư, đây là ứng viên xuất sắc nhất hôm nay ạ.”
Nói rồi, cô ta chĩa camera về phía Nguyễn Đan Thanh.
Cậu lập tức đứng thẳng người, lần lượt xoay người, đưa ra góc chính diện, góc nghiêng, cả sau lưng, chẳng khác gì một con búp bê trong tủ kính.
Vị tiểu thư kia có vẻ khá hài lòng, nhưng xem được nửa chừng thì vội vàng tắt máy. Nguyễn Đan Thanh loáng thoáng nghe thấy cô ấy gọi một tiếng "cậu".
Sau đó, Đan Thanh được chọn.
Cậu còn đang định mở miệng hỏi thêm thì người đàn ông đã liếc nhìn đồng hồ, nói: "Bây giờ cậu đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe, ngày mai gửi báo cáo qua fax cho tôi. Nếu không có gì bất ngờ, chiều ngày kia chúng tôi sẽ đến đón cậu tại địa chỉ cậu cung cấp. Lúc đó nhớ thu dọn hành lý sẵn sàng."
Đúng là người nghèo thì chí cũng ngắn.
Đan Thanh cố nén sự xấu hổ, đứng chôn chân tại chỗ một lúc lâu, hít một hơi thật sâu rồi mới dám lí nhí hỏi: "Chi phí khám sức khỏe... sẽ được hoàn lại sau phải không? À... có thể ứng trước một ít được không ạ? Chỉ cần đủ tiền khám là được."
Hai người phỏng vấn không ngờ cậu lại túng quẫn đến vậy, bèn nói: "Sau khi ký hợp đồng, cậu sẽ nhận được một phần mười tiền cọc."
Nguyễn Đan Thanh nghiêm túc đọc kỹ từng điều khoản, xem đi xem lại cũng không thấy vấn đề gì, lại bị giục nên đành đặt bút ký tên.
Nhấc bút lên rồi mà tim vẫn đập thình thịch.
Một nỗi bất an mơ hồ dâng lên.
Người đàn ông thu lại hợp động, nhìn chằm chằm vào gương mặt cậu thêm vài giây, rồi không nhịn được mà nói với giọng vừa ghen tị vừa khuyên nhủ: "Cậu chỉ là khó khăn nhất thời thôi. Nếu tôi là cậu, nhất định sẽ nắm chắc cơ hội này. Người trẻ à, có gió thì cứ căng buồm mà đi."