Chương 4: Nhận được email

Công việc này, nói trắng ra là Đan Thanh nhặt được món hời.

Nghe đâu người mẫu nam được chọn ban đầu đã bùng kèo phút chút, nên họ mới phải gấp rút tìm người thay thế. Đúng lúc đó, chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào mà những bức ảnh trên mạng của Nguyễn Đan Thanh lại vô tình lọt vào tầm mắt xanh của họ.

Chà, một chàng trai trẻ đẹp đến nao lòng.

Ở cái chốn đô thị phồn hoa tráng lệ này, thượng vàng hạ cám cái gì cũng có và dĩ nhiên chẳng thiếu trai xinh gái đẹp sẵn sàng rao bán nhan sắc của mình để kiếm sống.

Sau khi rời khỏi nhà bạn, Nguyễn Đan Thanh đành chuyển đến một khu ổ chuột.

Nơi này chật ních người da màu, những đứa trẻ lem luốc la hét đùa nghịch trên phố, những thanh niên bỏ học suốt ngày túm tụm dựa tường phì phèo thuốc lá, thi thoảng còn có những kẻ gầy gò như xác sống lại lảng vảng ở góc phố.

Cậu chỉ biết cúi đầu bước thật nhanh.

Mỗi khi đêm xuống, nỗi nhớ nhà lại ùa về khôn xiết.

Tình thế bây giờ đúng là đâm lao thì phải theo lao. Giá như bỏ về ngay từ đầu thì đã đành. Đằng này đã cố gắng đến nước này rồi, giờ mà bỏ cuộc thì cậu không cam lòng.

Rồi cậu lại tự dằn vặt hay là do mình kém cỏi, không chịu được khổ?

Hồi mới sang đây, Đan Thanh đã sớm nhận ra mình vô dụng đến mức nào, bao nhiêu việc chân tay cần phải tự mình làm mà cậu chỉ biết đứng như trời trồng, chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.

Lúc ấy bạn cậu còn từng trêu: "Nhìn phát là biết cậu là con cưng trong nhà. Dù nhà không phải giàu nứt đố đổ vách, thì cũng được chiều từ bé chăm chút từ ly từ tí, quần là áo lượt, mười đầu ngón tay chưa bao giờ phải đυ.ng vào nước."

Vớ vẩn. Cậu nghĩ.

Ba tuổi cậu đã biết ôm rổ giúp mẹ lặt đỗ.

Khó khăn lắm cậu mới quen được với cuộc sống du học, từ nấu ăn đến dọn dẹp, việc gì cũng dần dà vào tay. Cứ ngỡ mình đã là người chịu thương chịu khó lắm rồi, ai dè đến cuối cùng mới nhận ra, vô dụng nhất chính là người đọc sách.

Hai mươi năm đầu đời của cậu trôi qua quá êm đềm, sống trong nhung lụa quen rồi nên chẳng có một chút ý thức phòng bị nào. Điều đó khiến cho thành tích học tập của cậu cũng cứ lửng lơ, không đến nỗi tệ để phải bỏ học, nhưng cũng chẳng đủ xuất sắc để xin được học bổng toàn phần.

Than ôi!

Biết thế đã liều mạng mà học rồi.

Cậu tự cho mình một năm. Nếu trong một năm tới mà vẫn không có gì khởi sắc, cậu sẽ ngoan ngoãn về nước.

Hơn nữa, biết đâu đấy?

Cậu vẫn giữ thái độ lạc quan cố hữu, tin rằng ở hiền sẽ gặp lành, rằng vận may rồi sẽ mỉm cười với mình.

Đúng cái ngày cậu nhận công việc bạn đồng hành này, cậu đang gọi điện cho mẹ.

Mẹ nào có biết con trai mình vừa bị bạn đuổi ra khỏi nhà, vẫn dịu dàng nói: "May mà còn có Tiểu Mẫn." Rồi lại xót xa nói: "Lần này con trai mẹ thật sự đã trưởng thành rồi. Tìm được hay không tìm được người giúp cũng không sao hết. Con đừng tự tạo áp lực cho mình quá, dù có học tiếp được hay không, con vẫn mãi là niềm tự hào của mẹ."

Nguyễn Đan Thanh thấy sống mũi cay cay.

Đúng lúc ấy, cậu thấy một email từ người lạ hiện lên ở góc phải màn hình máy tính.