Sau giờ học, Nguyễn Đan Thanh đi thẳng từ trường đến nhà bạn.
Khi đi ngang qua câu lạc bộ thơ ca trong tòa nhà cũ bằng gạch đỏ, vài thanh niên đang say sưa ngâm thơ của Shakespeare:
"Nếu tình yêu đích thực nhất của tôi là đứa con hợp pháp của quyền lực, thì nó cũng chỉ là đứa con hoang của số phận."
Câu này quả là mới mẻ.
Nguyễn Đan Thanh cũng từng đọc không ít sách, nhưng chẳng phải kiểu thanh niên văn nghệ, chỉ biết mỗi câu nổi tiếng nhất trong Sonnet: "Em có thể nào là mùa hạ của anh?" mà cậu đã từng chép tặng bạn gái cũ.
Mãi đến gần đây, Chử Thế Trạch mới nói cho cậu biết, những câu thơ đó thực ra là Shakespeare viết cho một người bảo trợ là nam giới.
Chà!
Xem đi, một câu thơ tình nổi tiếng đến vậy mà hóa ra cũng chỉ là lời dối trá vì tiền.
Cậu băng qua bãi cỏ ngập tràn nắng chiều.
Tài xế đã đợi sẵn ở cổng trường.
Vừa lên xe, Nguyễn Đan Thanh đã nói: "Hôm nay không về nhà vội." Rồi đọc địa chỉ nơi cần đến.
Tài xế làm theo.
Cậu bảo tài xế dừng xe cách đó một khu phố.
Ôm hộp quà trong tay, cậu đi bộ đến dưới nhà của bạn rồi quay sang nói với vệ sĩ: "Tôi chỉ đưa qua lên rồi xuống ngay. Điều này không vi phạm quy định của Chử tiên sinh đâu. Anh xem, ở đây người đông, cửa số cũng mở, bọn tôi chỉ ăn lẩu thôi."
Người vệ sĩ ấy chính là Smith, hàng xóm của cậu hồi còn ở khu ổ chuột.
Về sau cậu mới biết lai lịch của Smith không hề tầm thường, đã từng ra chiến trường, từng là cảnh sát trưởng, lại có mối giao tình lâu năm với Chử Thế Trạch và hiện giờ là người đứng đầu đội an ninh.
Người này chính trực, lạnh lùng, mọi việc đều rạch ròi công tư. Nguyễn Đan Thanh đã vài lần cố moi thông tin của Chử Thế Trạch từ miệng anh ta, nhưng chẳng moi được gì.
Nhưng ở chung lâu ngày, thỉnh thoảng cậu muốn ra ngoài hít thở một chút, Smith cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Tiểu Trần ở ghép với năm du học sinh khác, cộng thêm những người bạn mà cậu ta mời tới thành ra ở đây là một nhóm đông vui náo nhiệt.
Thấy Nguyễn Đan Thanh đến, cậu ta cười nói: "Wow, Nguyễn Đan Thanh đến rồi! Tưởng cậu lại cho bọn này leo cây. Dạo này chẳng thấy ra ngoài chơi gì cả."
Nguyễn Đan Thanh cười: "Bận làm luận văn đến tối mặt tối mũi."
Liếc mắt qua, cậu thấy Mẫn Hoa đang ngồi ở phía bên kia.
Vòng tròn du học sinh vốn nhỏ hẹp, ai cũng quen biết nhau, họ cũng không đến mức cạnh mặt nhau, nên vẫn giữ mối quan hệ hòa bình ở ngoài mặt.
Trong bữa tiệc còn có mấy cô gái mặt mày non nớt, hiển nhiên là mới chân ướt chân ráo sang đây.
Nguyễn Đan Thanh vừa ngồi xuống, ánh mắt của mấy cô gái trong phòng đều vô tình hay hữu ý đổ dồn về phía cậu.
Cậu tự thấy hôm nay mình không hề ăn diện, đúng dáng một "mọt sách" dân tự nhiên, quần áo màu sắc đơn giản, lại còn đeo một cặp kính không độ để chữa loạn thị.
Ấy vậy mà vẫn đủ sức khiến các chàng trai khác bị lu mờ.
Cậu chẳng cần làm gì, mà cô gái ngồi bên cạnh đã bừng mặt, tay chân lúng túng, rụt rè bắt chuyện: "Anh mua áo ở đâu vậy? Trông chất vải tốt quá."
Nguyễn Đan Thanh thật thà trả lời: "Tôi mua ở tiệm đồ si đấy, đào bới cả chiều như đi đãi vàng mới tìm được."
Vài cô gái lập tức cười như hoa nhao nhao hỏi cậu mua ở đâu, tìm kiểu gì.
Nguyễn Đan Thanh kiên nhẫn trả lời từng câu một.
Đúng lúc ấy, Mẫn Hoa đột nhiên lên tiếng, cười nói: "Khó cho cậu rồi, gia đình bỗng dưng phá sản, đành phải đi mua đồ cũ mặc. Ngày xưa cậu có bao giờ thèm mặc mấy bộ đồ vớ vẩn như thế này đâu."
Nguyễn Đan Thanh thản nhiên đáp lại: "Nước đổ khó hốt, chuyện qua rồi thì không thể giữ lại. Bây giờ tôi sống cũng ổn, ừm, cũng học được cách tiết kiệm phòng khi túng thiếu."
Ở lại được ba mươi phút, Đan Thanh liền viện cớ xin về.
Có người hỏi cậu về bằng cách nào, cậu đáp là đi tàu điện ngầm.
Nghe thế, một cô gái vội vàng cầm chìa khóa xe, hăng hái xung phong: "Xa lắm phải không anh? Để em lái xe đưa anh về."
Nguyễn Đan Thanh vội vàng từ chối.